Cựu Thanh niên xung phong

Anh hùng Nguyễn Văn Lợi

Quảng Trị19/04/2026Trần Hồng Quân-UV BCH Đoàn cơ sở công ty Khai thác công trình thủy lợi Quảng Bình (Đoàn cơ sở công ty Khai thác công trình thủy lợi Quảng Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lợi sinh năm 1950 trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng lúa ven sông Gianh. Năm 1968, khi cuộc chiến bước vào giai đoạn ác liệt, mới 18 tuổi, ông tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn và đảm bảo giao thông trên tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam.

Những năm ấy, tuyến đường Đường Trường Sơn – huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến – luôn là mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm lực lượng thanh niên xung phong lại ra đường san lấp hố bom, sửa đường cho xe vận tải kịp thời vượt tuyến.

Ông Lợi vẫn nhớ như in những đêm mưa rừng, cả đơn vị soi đèn pin nhỏ, cuốc xẻng trên tay, khẩn trương lấp hố bom. Có những lúc bom vừa dứt, đất đá còn nóng, mọi người đã lao ra làm nhiệm vụ. “Nếu đường tắc là xe chở lương thực, vũ khí cho chiến trường sẽ bị chậm. Vì vậy, dù nguy hiểm thế nào cũng phải thông đường,” ông kể lại.

Trong một lần làm nhiệm vụ năm 1971, đơn vị của ông bị bom đánh trúng khu vực làm việc. Một số đồng đội hy sinh, nhiều người bị thương. Ông Lợi cũng bị sức ép bom khiến tai bị ù kéo dài nhiều năm sau đó. Tuy vậy, ông vẫn tiếp tục bám trụ cùng đơn vị cho đến ngày chiến tranh kết thúc.

Sau năm 1975, ông trở về quê hương Quảng Bình với thương tích chiến tranh và bắt đầu cuộc sống mới. Những năm đầu sau chiến tranh, đời sống còn nhiều khó khăn. Ông cùng gia đình khai hoang đất đồi, trồng sắn, trồng keo để ổn định cuộc sống.

Dù cuộc sống vất vả, ông vẫn luôn tích cực tham gia công tác địa phương và sinh hoạt trong Hội Cựu Chiến Binh Việt Nam. Ông thường kể cho thế hệ trẻ trong thôn nghe về những năm tháng chiến tranh gian khổ, để họ hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay.

Nay ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc trắng, nhưng mỗi khi nhắc lại thời thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào. Ông nói: “Chúng tôi chỉ làm điều mà thế hệ mình phải làm – góp sức nhỏ bé để đất nước được độc lập.”

Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Lợi là một trong rất nhiều câu chuyện về những con người bình dị đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc. Những cựu thanh niên xung phong như ông chính là minh chứng sống cho tinh thần hy sinh, lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của thế hệ Việt Nam trong thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn