ANH HÙNG NGUYỄN VĂN NÁP: BẢN HÙNG CA TRÊN ĐỒI A1
NGUYỄN VĂN NÁP: BẢN HÙNG CA TRÊN ĐỒI A1
Sương sớm Tây Bắc giăng mắc trên những cánh rừng già, làm mờ đi tầm nhìn của người lính. Tháng 3 năm 1954, cái không khí ở Điện Biên Phủ không chỉ lạnh buốt vì độ cao mà còn căng như dây đàn trước giờ khai hỏa.
Trong chiến dịch khổng lồ ấy, có một người con của quê hương Thanh Chương, Nghệ An, mang tên Nguyễn Văn Náp. Vóc dáng anh rắn rỏi, khuôn mặt vuông vức khắc khổ nhưng đôi mắt luôn ánh lên ngọn lửa quyết tâm. Anh là Đại đội trưởng Đại đội 28, Tiểu đoàn 888, Trung đoàn 174, thuộc Đại đoàn 316. Đây là một trong những đơn vị chủ công, được giao trọng trách đánh chiếm những cứ điểm quan trọng bậc nhất của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, nơi được ví là "cái khóa" để mở toang cánh cửa chiến thắng.
Đại đoàn 316, dưới sự chỉ huy của Phạm Kiệt, gánh vác nhiệm vụ đánh chiếm các cứ điểm phía đông, đặc biệt là những ngọn đồi mang mật danh: Độc Lập, Him Lam, A1, C1, D1, E1... Những cứ điểm này là "mắt xích" quan trọng trong hệ thống phòng ngự của địch. Trong đó, ngọn đồi A1 - tên gọi đã đi vào lịch sử - chính là mục tiêu định mệnh của Đại đội trưởng Nguyễn Văn Náp và đồng đội.
A1 (tên lính Pháp gọi là Éliane 2) không chỉ là cứ điểm mạnh nhất, có vị trí chiến lược khống chế sân bay Mường Thanh và khu trung tâm, mà còn được xây dựng kiên cố một cách khủng khiếp. Hàng rào dây thép gai chằng chịt, bãi mìn dày đặc, hầm ngầm sâu kiên cố được đúc bằng bê tông cốt sắt, vành đai lửa dày đặc. Chiếm được A1 là đặt bàn đạp để dứt điểm trận địa.
Đại đội 28 của Nguyễn Văn Náp được giao nhiệm vụ đánh cứ điểm này ngay từ đợt tấn công thứ hai. Lần thứ nhất, ngày 30 và 31 tháng 3 năm 1954, cuộc chiến đã diễn ra vô cùng ác liệt. Quân ta đã chiếm được một nửa đồi A1, nhưng địch đã phản kích điên cuồng, biến ngọn đồi thành lò lửa không ngừng nghỉ. Mỗi tấc đất đổi bằng máu. Phạm Bá Miều, một cán bộ đại đội cùng tiểu đoàn với anh Náp, đã anh dũng hy sinh, và hàng loạt chiến sĩ đã ngã xuống.
Từng ngày trôi qua, anh Náp chứng kiến sự hy sinh của đồng đội và quyết tâm phải giành thắng lợi bằng mọi giá. Anh động viên chiến sĩ: "Đất nước cần A1, đồng đội hy sinh vì A1, chúng ta phải giữ và phải chiếm bằng được nó!". Lời nói của anh không chỉ là mệnh lệnh mà còn là tiếng lòng của một người lính yêu nước.
Đến đêm 6 tháng 5 năm 1954, thời khắc lịch sử đã điểm. Đây là đêm quyết định. Bộ Chỉ huy Chiến dịch đã quyết định sử dụng một khối bộc phá lớn 960kg để phá hủy hầm ngầm kiên cố trên đồi A1. Khối bộc phá này được các chiến sĩ đào hầm bí mật đưa vào sâu trong lòng cứ điểm. Đại đội 28 của Nguyễn Văn Náp có nhiệm vụ trực tiếp tham gia mũi tấn công chủ yếu sau khi bộc phá nổ.
Không khí trước trận đánh lặng lẽ đến rợn người. Nguyễn Văn Náp kiểm tra lại vũ khí, ánh mắt kiên định nhìn về phía A1 đang chìm trong bóng tối. Anh nói với đồng chí chính trị viên Trần Văn Lưu: "Anh em đã sẵn sàng, chúng ta sẽ mở đường máu tiến lên."
Khoảng 20 giờ 30 phút đêm mùng 6 tháng 5, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, rung chuyển cả mặt đất. Khối bộc phá 960kg phát nổ, xé toang hầm ngầm của địch, tạo ra một lỗ hổng khổng lồ trên đỉnh đồi. Ánh chớp lửa rực sáng bầu trời, báo hiệu giờ G.
Ngay lập tức, Đại đội trưởng Nguyễn Văn Náp hô vang: "Xung phong!" Anh dẫn đầu đại đội, băng qua làn đạn như mưa của quân Pháp còn sống sót. Quân ta chia thành nhiều mũi tấn công. Mũi của Đại đội 28, Tiểu đoàn 888 tiến thẳng vào khu vực địch bị choáng váng sau tiếng nổ.
Trận chiến trên A1 đêm đó là cuộc chiến giành giật từng ụ súng, từng đoạn chiến hào. Quân Pháp cố thủ một cách tuyệt vọng. Chúng dùng hỏa lực mạnh, ném lựu đạn xối xả vào đội hình xung phong. Nguyễn Văn Náp chiến đấu quên mình. Anh là tấm gương sống, xông pha, vừa chỉ huy vừa trực tiếp tiêu diệt địch.
Ở một mũi xung kích, trước hỏa lực quá mạnh của địch từ một lô cốt, một nhóm chiến sĩ bị chặn lại. Không ngần ngại, Đại đội trưởng Náp cầm khẩu tiểu liên, bò men theo địa hình, áp sát lô cốt và ném lựu đạn. Khi thấy một khẩu trung liên địch khạc lửa, anh liền bắn một loạt đạn chuẩn xác, tiêu diệt tên xạ thủ. Sự dũng cảm và linh hoạt của anh đã giúp mũi tiến công của đại đội phá vỡ được tuyến phòng thủ đầu tiên.
Cuộc chiến đấu kéo dài suốt đêm. Mỗi chiến sĩ là một tấm gương quả cảm. Khi đồng đội bị thương, anh Náp cùng y tá băng bó, rồi lại tiếp tục chiến đấu. Anh luôn xuất hiện ở những điểm nóng nhất, nơi nguy hiểm nhất để đốc thúc tinh thần chiến đấu.
Đến gần sáng, trận đánh càng trở nên gay cấn. Địch bắt đầu phản công điên cuồng, quyết giữ lại cứ điểm trọng yếu này. Nhưng tinh thần chiến đấu của Đại đoàn 316, đặc biệt là Tiểu đoàn 888, không hề nao núng. Với sự chi viện của các đơn vị bạn, Đại đội 28 của anh Náp đã làm chủ được một phần cứ điểm quan trọng.
Tuy nhiên, trong lúc đang chỉ huy đội hình tiến sâu vào trung tâm địch, Anh hùng Nguyễn Văn Náp đã bị thương nặng. Một viên đạn của quân địch đã xuyên qua người anh. Máu anh thấm đỏ đất đồi A1. Dù đau đớn, anh vẫn cố gắng ra hiệu, nói bằng giọng yếu ớt: "Tiếp tục... tiến lên... không lùi!" Anh bị thương nặng, nhưng ý chí chiến đấu của anh đã trở thành ngọn đuốc thắp sáng cho toàn đại đội.
Sau khi anh Náp bị thương, đồng chí Trần Văn Lưu (Chính trị viên) và các tiểu đội trưởng đã thay anh tiếp tục chỉ huy trận đánh. Với tinh thần quả cảm và sự hy sinh không tiếc thân, quân ta cuối cùng đã làm chủ hoàn toàn đồi A1 vào rạng sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954. Lá cờ Quyết chiến Quyết thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam kiêu hãnh tung bay trên cứ điểm này.
Chiến thắng A1 là đòn quyết định, làm sụp đổ hoàn toàn tinh thần chiến đấu và hệ thống phòng ngự của địch tại khu trung tâm Mường Thanh. Nó mở đường cho đợt tổng công kích cuối cùng, dẫn đến việc Tướng De Castries và toàn bộ Bộ Tham mưu địch phải đầu hàng vô điều kiện vào chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954.
Đại đội trưởng Nguyễn Văn Náp, người chỉ huy quả cảm đã góp phần quan trọng vào chiến thắng lịch sử đó. Anh không chỉ là một người lính dũng cảm mà còn là một cán bộ chỉ huy mưu trí, luôn đặt nhiệm vụ lên trên hết. Sự hy sinh của anh và đồng đội trên đồi A1 đã trở thành biểu tượng cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc Quyết sinh".
Sau chiến dịch, anh được công nhận là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, là một trong những chiến sĩ tiêu biểu nhất của Đại đoàn 316.
Mỗi khi nhắc về Điện Biên Phủ, người ta không thể nào quên những ngọn đồi máu lửa, và càng không thể quên tên của những người lính anh hùng đã làm nên chiến thắng ấy, trong đó có người Đại đội trưởng kiên cường Nguyễn Văn Náp. Câu chuyện về anh không chỉ là trang sử vàng mà còn là bản hùng ca về lòng yêu nước và ý chí bất khuất của dân tộc Việt Nam.



