Anh Hùng Nguyễn Văn Quynh
Những ngày đêm vất vả, cực khổ trong cuộc kháng chiến tàn khốc đã đi qua những mảnh kí ức vẫn còn đọng lại và in sâu trong tâm trí của cụ chiến binh Nguyễn Văn Quynh. Dù năm tháng có xoá nhoà những hiện vật thì trong kí ức của bác vẫn luôn nhớ về những năm kháng chiến đầy rẫy khó khăn gian khổ
Bác có chia sẽ rằng bác không đi bộ đội, bác tham gia công tác địa phương, công tác thanh niên, công tác du kích, ông là dân quân du kích 1962. Trong những thời gian đầy khó khăn, gian lao ấy bác vẫn kiên cường đi theo con đường giải phóng miền Nam. Đối với ông cuộc chiến ở Ngọc Cấy Sóc khiến ông nhớ mãi. Lúc ấy, ông đang đi công tác ở Hoà An 1960. 6/1971 ông được lên làm Huyện Uỷ Viên rồi sau đó ông lên Trương Ban Binh Dận, 6/1972, đơn vị ông ở Kinh Sen Trắng ấp Long Phụng xã Long Thạnh huyện Phụng Hiệp. Lúc đó đơn vị khoảng 20 người trong những ngày khổ cực ấy ông cùng đồng đội đã vựt qua những nghịch cảnh đầy gian truân ấy. Ông chia sẽ tiếp ông xuất phát ở xã Long Thạnh, khi ông mới đóng quân ở Kinh Sen Trắng lực lượng cán bộ đã phát động dể tìm và xây dựng cơ sở trong lòng địch được gọi là công tác “Binh Dận”. Với công tác sáng suốt, đầy thông minh dùng lính địch những đối tượng đặc thù (những người bị ép đi lính cho Mỹ nguỵ) để đánh địch. Đối với chủ trương và đường lối của Đảng thời ấy quân ta có 3 lực lượng nòng cốt: lực lượng chính trị, lực lượng vũ trang và lực lượng binh dận. Và ông nằm trong lực lượng binh dân với 3 nhiệm vụ: thứ nhất, cùng lực lượng vũ trang đánh địch. Thứ hai, làm tuyên truyền giáo dục cách mạng cho những người nằm trong đối tượng đặc thù để giúp cho cách mạng. Và nhiệm vụ cuối cùng là mang những súng, đạn trở về cho căn cứ. Ta thấy những năm tháng ấy những sự hy sinh thầm lặng của bác và đồng đội không sợ gian khổ mà cứ tiến lên phía trước. Ông đã kể cho tôi nghe về câu chuyện của 1 người phụ nữ tên Sang được gọi thân thương là Hai Sang và chị có người em tên là Khuyến. Cha của chị Hai Sang và Khuyến bị địch giết nhưng anh Khuyến lại bị bắt đi lính, bác đã lại gặp chị và đã thực hiện công tác tuyên truyền nhằm làm tăng tinh thần yêu nước và thúc đẩy lòng căm thù giặc của chị và nhờ chị khuyên nhũ Khuyến. Sau 1 khoảng thời gian cũng được giới thiệu với một người tên là Linh thấy anh Lính có thể thực hiện công tác tuyên truyền giáo dục để thực hiện công tác binh dân ông đã tuyên truyền và giáo dục cho anh và người bạn của anh tên Chính cũng được anh giới thiệu. Sau thời gian tuyên truyền và giáo dục 2 anh đã thực hiện vào được gài vào lòng địch để gửi thông tin về cho căn cứ. Và anh đã biết được bọn chúng sẽ thường ra cầu trắng lớn (hiện nay) chỉ để anh Linh và Chính ở lại, vào buổi sáng ấy cũng như thường lệ bọn địch cứ ra cầu trắng lớn và chỉ để lại 2 anh với điều kiện thuận lợi ấy ông quyết định đánh đồn và được chấp thuận. Vào 7h00 sáng đã được quân ta tiếp cận đồn lúc ấy khoảng nữa trung đội 12-13 người, trong khoảnh khắc ấy ông gặp 1 người phụ nữ hình như là vợ thằng Đấu, ông cũng đã tuyên truyền cho bà và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ. Sau những ngày đêm vất vả, gian khổ bằng diệu kế dùng địch đánh địch hay còn gọi là công tác Binh Dận đã giành thắng lợi đã giải phóng được thôn xã. Trong tháng năm kháng chiến ác liệt đầy rẫy chết chóc bác vẫn sẵng sàng chiến đầu với một tinh thần bất khuất kiên cường vì dân vì nước, vì nước lập công.
Sau những tháng năm khổ đây ấy những kí ức sẽ không bị xoá nhoà theo năm tháng, nó vẫn cứ được lưu giữ và truyền lại những câu chuyện về những người anh hùng thầm lặng đã giữ gìn non sông đất nước.


