Anh hùng Nguyễn Văn Song 3 lần thoát chết trước họng súng kẻ thù
3 lần thoát chết ngoạn mục Anh hùng Nguyễn Văn Song, sinh năm 1923 tại xã Thới Hòa, huyện Bến Cát. Sau này ông về sống tại xã Minh Thạnh, huyện Dầu Tiếng. Trong chiến tranh ông là Tiểu đội trưởng du kích xã, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
3 lần thoát chết ngoạn mục
Anh hùng Nguyễn Văn Song, sinh năm 1923 tại xã Thới Hòa, huyện Bến Cát. Sau này ông về sống tại xã Minh Thạnh, huyện Dầu Tiếng. Trong chiến tranh ông là Tiểu đội trưởng du kích xã, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.Anh hùng Song (ngoài cùng bên phải) thời kỳ công tác ở miền Bắc
Tiếp chúng tôi trong căn nhà tình nghĩa mới được Bộ Quốc phòng xây tặng tại xã Minh Thạnh, bà Phan Thị Lý bồi hồi kể lại những kỷ niệm về người chồng mà bà rất yêu thương và tự hào. Bà Lý quê tận Thái Bình. Năm 1954, anh hùng Song tập kết ra Bắc được vài năm thì ông nghe tin người vợ ở trong Nam đã chết vì bom đạn của kẻ thù. Nghe tin sét đánh, ông Song ngày đêm thương nhớ khôn nguôi về miền Nam, nơi vợ ông đã chết mà 3 đứa con còn thơ dại. Bà Lý nói, tôi thấy ông thương quá nên xin phép bố mẹ được chăm sóc ông. Lúc đầu gia đình cản trở nhưng sau rồi cũng êm, bởi ai cũng ngưỡng mộ người trai anh hùng. Thế rồi, mối tình trai Nam gái Bắc đã đơm hoa kết trái...
Tâm sự đến đây, bà Lý đượm buồn, bà nói khẽ, vợ chồng ở với nhau mấy chục năm, tình yêu thời chiến, bom đạn dập vùi... vậy mà nay ông lại bỏ tôi đi sớm. Rồi bà như sôi nổi hẳn lên khi tôi hỏi về những chiến công oanh liệt của ông. Bà kể, chồng bà là người kiên cường và gan dạ, dũng cảm vô song quả đúng như một phần tên gọi của ông. Sinh ra trong gia đình rất nghèo, tuổi thơ của ông phải đi ở đợ cho nhà giàu, cực khổ không chịu nổi. Cách mạng Tháng 8 thành công chưa đầy một tháng, giặc Pháp trở lại xâm lược miền Nam. Trước họa xâm lăng của dân tộc, ông từ bỏ kiếp ở đợ xung phong vào đội quân cảm tử tại địa phương và chiến đấu vô cùng anh dũng. Bà Lý cho biết, tháng 2-1947 ông Song bị giặc bắt. Biết ông là Việt Minh “thứ dữ”, địch không cần xét hỏi mà lôi ông và một đồng đội nữa ra bờ sông cầu Đò (thị trấn Mỹ Phước) xử bắn. Trước họng súng của kẻ thù ông không hề khiếp sợ. Vừa nghe tiếng súng nổ ông đã nhảy bùm xuống sông, lặn vào nằm gọn trong bụi dứa. Riêng người đồng đội thì hy sinh. Địch truy tìm cả ngày bắn nát bờ sông nhưng không tìm được ông, tưởng ông đã chết nên chúng bỏ đi. Đêm xuống ông bò vào nhà dân xin ăn vì bị địch giam đói mấy ngày liền. Thấy ông, mọi người phát hoảng vì cứ nghĩ ông đã bị địch bắn chết rồi. Sau đó, ông ngất lịm vì đói, trên mình đầy gai dứa, tóe máu. Ông được nhân dân đưa vào rừng cứu chữa và sau đó trở về tiếp tục chiến đấu. Ông được nhân dân đưa vào rừng cứu chữa và sau đó trở về tiếp tục chiến đấu. Lần thứ 2 ông bị địch bắn cũng xảy ra ở dòng sông. Hôm đó, địch đi tuần phát hiện ông đội nón lội ở bờ sông, chúng gọi ông vào bờ. Biết vào là chết, ông mưu trí lặn sâu mất tăm nhưng cố tình để chiếc nón lại nổi lềnh bềnh. Địch gọi không được, thế là chúng xả súng bắn nát chiếc nón và cứ nghĩ là ông đã chết. Lần thứ 3 địch quyết liệt hơn, chúng vào tận nhà dân để truy sát ông. Hôm đó chúng bao vây tứ phía một căn nhà của dân. Bí quá ông dắt súng và leo lên nóc nhà định quyết tử với giặc. Rất may, người chủ nhà nhanh trí, giả vờ gọi “thằng nhóc sao không đi cắt cỏ chăn trâu, mày có đi nhanh lên không...”. Nghe vậy, ông hiểu ý vội xách liềm, cầm bao lom khom chạy đi “cắt cỏ” trước mắt kẻ thù mà chúng cứ tưởng là “con nít”. Lát sau, chúng biết bị lừa liền đuổi theo ông bắn vãi đạn nhưng ông đã nhanh chân “chuồn” vào rừng.lớp trẻ chúng tôi cảm thấy rất tự hào và khâm phục trước những chiến công oanh liệt của anh hùng Song - người con ưu tú của vùng đất miền Đông anh hùng.



