Cựu chiến binh

Anh hùng Nguyễn Văn Tấn – Người lính thầm lặng giữ “mạch máu” chiến trường

Người sưu tầm: Triệu Thị Ánh Dương

Hải Phòng15/08/2026xã Trường Tân (Xã Trường Tân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Nguyễn Văn Tấn – Người lính thầm lặng giữ “mạch máu” chiến trường

Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng bằng đôi tay và sự sáng tạo của người lính kỹ thuật, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Tấn đã góp phần sửa chữa, bảo đảm phương tiện, vũ khí cho chiến trường trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

Năm 1965, khi vừa 23 tuổi, chàng trai Nguyễn Văn Tấn, người dân tộc Tày, quê xã Cẩm Giàng, tình nguyện lên đường nhập ngũ. Từ một người lính trẻ, ông từng bước được đào tạo chuyên môn về cơ điện, sửa chữa xe tăng, xe kéo pháo và gắn bó với công việc bảo đảm kỹ thuật trên nhiều chiến trường.

Năm 1973, những đóng góp bền bỉ trong những năm tháng chiến tranh được ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Từ người lính trẻ đến chiến sĩ kỹ thuật

Sau thời gian huấn luyện tại Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Bắc Kạn, ông Nguyễn Văn Tấn được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ cầu An Phú, tỉnh Thái Nguyên.

Năm 1967, ông được cử đi học Trung cao cơ điện, chuyên ngành sửa chữa xe tăng và xe kéo pháo. Sau khi tốt nghiệp, ông công tác tại Cục Quản lý xe, Tổng cục Hậu cần, Bộ Quốc phòng.

Từ đây, hành trình của người lính kỹ thuật bắt đầu gắn với nhiều chiến trường. Từ Nghệ An đến Buôn Ma Thuột, nơi nào đơn vị cần, ông cùng đồng đội có mặt để sửa chữa, thu hồi và bảo đảm kỹ thuật cho các loại xe đặc chủng phục vụ chiến đấu.

Công việc của họ diễn ra trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.

Không đủ giẻ lau, người lính phải tận dụng ngay cả ống tay áo, ống quần. Thiếu linh kiện và dụng cụ, nhiều chi tiết phải tự chế hoặc tìm cách thay thế để phương tiện có thể tiếp tục hoạt động.

Có những chiếc xe hư hỏng nặng phải tháo lắp, ghép nối nhiều bộ phận để khôi phục.

Mỗi phương tiện được sửa chữa thành công không chỉ là một nhiệm vụ hoàn thành, mà còn đồng nghĩa với việc những người lính ngoài mặt trận có thêm phương tiện và vũ khí để tiếp tục chiến đấu.

Giữa bom đạn, từng chiếc xe đều quý giá

Chiến trường không dành cho người lính kỹ thuật một khoảng thời gian an toàn để làm việc.

Họ phải sửa chữa phương tiện trong điều kiện có thể bị máy bay địch phát hiện và đánh phá bất cứ lúc nào. Nhiều chuyến đi thu hồi xe hỏng cũng đồng nghĩa với việc phải tiến vào những khu vực nguy hiểm.

Ông Nguyễn Văn Tấn nhớ lại năm 1971, trong một lần đơn vị đi thu hồi xe hỏng, cả đoàn vô tình dừng nghỉ gần một vị trí mà địch đã bố trí thiết bị định vị. Không lâu sau, máy bay địch kéo đến ném bom.

May mắn, bên cạnh vị trí của đơn vị có một vực sâu. Bom rơi xuống vực nên không ai bị thương.

Một năm sau, trong quá trình phục vụ Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào, đơn vị của ông phải hành quân qua khu vực từng bị máy bay B-52 đánh phá.

Đang di chuyển trong đêm, một chiếc xe bất ngờ gặp sự cố khi đoàn xe gần đi hết khu vực nguy hiểm. Các chiến sĩ phải chuẩn bị dây cáp để những phương tiện phía sau hỗ trợ kéo xe ra.

Việc cứu kéo gặp rất nhiều khó khăn. Phải đến chiếc xe thứ bảy đi qua, phương tiện mới được đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm, trong khi thời điểm máy bay địch có thể tiếp tục đánh phá đã đến rất gần.

Những tình huống như vậy trở thành thử thách thường xuyên đối với người lính kỹ thuật trên chiến trường.

Một phút cảnh giác cứu cả đơn vị

Năm 1972, tại chiến trường Quảng Trị, ông Tấn cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ thu hồi phương tiện của đối phương.

Khi đến gần khu vực xe hỏng, ông bất ngờ nhận thấy một mùi nước hoa khác thường.

Thay vì tiếp tục tiến vào, ông cảnh giác quan sát xung quanh và phát hiện dấu hiệu cho thấy đối phương đang phục kích.

Nhờ sự nhạy bén đó, ông cùng đồng đội kịp thời rút khỏi khu vực nguy hiểm, bảo toàn lực lượng.

Trong chiến tranh, đôi khi sự sống còn được quyết định bởi những điều rất nhỏ. Một âm thanh, một dấu hiệu bất thường hay một phút cảnh giác có thể bảo vệ cả một đơn vị.

Tình đồng đội giữa những năm tháng gian khổ

Trong ký ức của ông Nguyễn Văn Tấn, bên cạnh bom đạn còn có những câu chuyện về tình đồng đội và nghĩa quân dân mà ông không thể nào quên.

Có thời điểm một đồng chí trong đơn vị bị sốt rét nặng. Điều kiện thuốc men và lương thực thiếu thốn, anh em phải đi dọc khe suối tìm kỳ nhông nấu cháo để giúp đồng đội có thêm sức khỏe.

Đó là những điều rất nhỏ bé nhưng lại trở thành ký ức sâu sắc về tình đồng chí trong những năm tháng gian khổ.

Một câu chuyện khác xảy ra năm 1972.

Khi đơn vị đang sửa chữa xe, máy bay địch ném bom khiến một người đồng đội hy sinh. Trong điều kiện thiếu thốn, các chiến sĩ phải tận dụng những hòm đạn để chuẩn bị nơi an táng cho đồng đội.

Khi một cụ già người Vân Kiều đi ngang qua và biết chuyện, cụ đã tặng đơn vị một chiếc áo quan bằng gỗ để lo hậu sự cho người lính.

Sự giúp đỡ của người dân địa phương khiến cả đơn vị xúc động.

Nhiều năm sau, dù cụ đã qua đời, những người lính năm xưa vẫn giữ liên lạc với gia đình cụ.

Chiến tranh khốc liệt, nhưng tình người vẫn hiện diện ở những nơi tưởng như gian khổ nhất.

Người anh hùng phía sau những chiến công

Từ năm 1967 đến năm 1973, ông Nguyễn Văn Tấn nhiều năm liền đạt danh hiệu Chiến sĩ Quyết thắng.

Tháng 12/1973, khi đang công tác tại Quảng Bình, ông được tuyên dương và phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Phần thưởng ấy ghi nhận những đóng góp của một người lính không trực tiếp đứng ở tuyến đầu, nhưng luôn có mặt ở những nơi phương tiện và vũ khí cần được bảo đảm.

Với ông, sửa được một chiếc xe giữa chiến trường không đơn thuần là hoàn thành công việc kỹ thuật. Đó là thêm một phương tiện để đồng đội tiếp tục hành quân, thêm một phần sức mạnh cho chiến trường.

Ký ức còn lại sau chiến tranh

Chiến tranh đã lùi xa nhiều thập kỷ, nhưng những ký ức về đồng đội, về người dân từng che chở bộ đội và những năm tháng sống giữa bom đạn vẫn được ông Nguyễn Văn Tấn lưu giữ.

Nhìn lại chặng đường đã qua, ông luôn nhắc đến niềm tự hào khi được góp sức bảo vệ Tổ quốc và tình cảm mà đồng đội, nhân dân dành cho những người lính năm xưa.

Từ câu chuyện của mình, ông mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng cuộc sống hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao năm tháng gian khổ, hy sinh của các thế hệ đi trước.

Giữ ngọn lửa từ thế hệ đi trước

Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Văn Tấn cho thấy trong chiến tranh, mỗi người lính đều có một vị trí và một cách cống hiến riêng.

Có người trực tiếp chiến đấu nơi tuyến đầu. Có người mở đường, vận chuyển hàng hóa. Có người làm công tác cứu chữa thương binh. Và cũng có những người âm thầm sửa chữa từng chiếc xe, từng phương tiện để dòng vận tải không bị gián đoạn.

Những đóng góp ấy có thể diễn ra phía sau tiếng súng, nhưng đều góp phần tạo nên sức mạnh chung của chiến trường.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, câu chuyện của người lính kỹ thuật Nguyễn Văn Tấn vẫn nhắc thế hệ hôm nay về giá trị của trách nhiệm, sự sáng tạo, tình đồng đội và lòng biết ơn đối với những người đã dành tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn