anh hùng Nguyễn Văn thương (1)

Stalin là một nhà lãnh đạo lừng danh đã từng giúp Liên Xô dành chiến thắng phát xít Đức trong chiến tranh thế giới thứ hai đã tưng nói rằng "Một người tình báo giỏi trong chiến tranh có tác dụng hơn cả 1 binh đoàn" đây có thể là minh chứng rõ nét nhất cho ta thấy được tầm quan trọng của các nhà tình báo trong thời chiến. Những anh hùng không cầm súng đạn trực tiếp ra tiền tuyết sống chết với kẻ thù mà là những người anh hùng thầm lặng hoạt nắm giữ những thông tin tuyệt mật quang trọng của chiến sự. Một trong số những vị anh hùng đó phải kể đến một người đã khiến cho kẻ thù phải khiếp sợ trước tinh thần thép cứng cỏi của ông đó chính là Nguyễn Văn Thương.
"100 ngày rơi vào sào địch của địch" Thiếu tá tình báo Nguyễn Văn Thương trải qua 100 ngày đấu trí nghẹt thở, cắn răng chịu đựng tra tấn.
Một đêm trăng năm 1969, căn biệt thự ở vùng ngoại thành Sài Gòn tĩnh lặng khác thường. Trong nhà có người hầu hạ, thuốc men đầy đủ, những bữa ăn ngon. Trên giá treo sẵn bộ quân phục sĩ quan Việt Nam Cộng hòa với quân hàm trung tá. Trên bàn là tấm séc 100.000 USD đã ký sẵn cùng vé máy bay bỏ ngỏ điểm đến. Kề cận ông Thương là Thùy Dương, một cô gái gốc Huế xinh đẹp, ăn nói nhỏ nhẹ, được học hành bài bản.
Giữa lúc ông Nguyễn Văn Thương trằn trọc trên giường, cánh cửa khẽ mở. Thùy Dương - cô gái được CIA bố trí để chăm sóc và khai thác tâm lý tù binh - nhẹ nhàng bước vào, cất giọng hỏi một câu tưởng như vô hại: "Anh có thích ánh đèn ngủ màu hồng không?". Cô gái này hiểu rõ rằng ông Thương là một nhà tình báo dày dặn kinh nghiệm cứng cỏi đánh đập là một hạ sách đối với ông. Nên kẻ thù đã nhắm vào tâm lý của ông. Nhưng ông Hai Thương hiểu rõ người Mỹ không đưa ông vào đây để dưỡng thương. Biết vai trò đặc biệt của người vừa bị bắt, địch không dễ gì giết đi "con mồi béo bở", mà tìm mọi cách moi cho ra những bí mật đang nằm trong đầu ông.
Và một trận đánh tâm lý được dựng lên công phu.
Trong biệt thự, không có roi vọt, cũng không ai ép cung. Họ giam lỏng ông trong sự đủ đầy, tìm cách bào mòn ý chí ông bằng tiền bạc, địa vị, nhà lầu, xe hơi và gái đẹp. Xung quanh không thấy lính gác. Chỉ có cánh cổng luôn đóng chặt. Mọi thứ trông dễ dàng, ngọt ngào và vô hại.
Nhưng người chiến sĩ tình báo hiểu rất rõ, phía sau cánh cổng im lìm ấy là những họng súng đã giăng sẵn. Vòng vây tưởng như vô hình, nhưng lại là "viên đạn bọc đường", siết chặt từng ngày.
Mỗi ngày trôi qua là cuộc đấu trí căng thẳng giữa ông Hai Thương và cô gái tên Thùy Dương. Từ việc bầu bạn, chăm sóc vết thương cho ông Thương, cô bắt đầu trò chuyện, kiên nhẫn thuyết phục, rằng ông không cần che giấu thân phận hay sống trong hiểm nguy. Cô vẽ ra viễn cảnh tương lai hạnh phúc, khi ông chỉ cần một cái gật đầu là có thể rời đi cùng cô đến bất cứ "thiên đường" nào trên thế giới.
Thùy Dương tìm nhiều cách để ông sơ hở, bại lộ thân phận thật sự đằng sau hồ sơ "thanh niên trốn lính, mù chữ". Bất cứ lúc nào tiếp xúc với Thùy Dương, ông Thương đều thận trọng, cân nhắc mọi lời nói, cử chỉ sao cho khớp với bản lý lịch giả đã khai. Đoán rằng trong người Thùy Dương luôn cài sẵn máy ghi âm, ông tránh kéo dài câu chuyện, thường tìm cách đứng dậy bước vào trong nhà hoặc cắt ngắn cuộc đối thoại.
Gần 3 tháng cuối cùng những sự kiên nhẫn cuối cùng của Thuỳ Dương đã không còn. Ngày cuối cùng ở biệt thự, Thùy Dương xới cơm cho Hai Thương với sắc mặt nặng nề. Cô nói nhỏ rằng có lẽ đó là bữa ăn cuối cùng hai người ngồi cùng nhau. Hai tấm vé máy bay sắp hết hạn, cơ hội cũng sắp khép lại.
"Người ta đã xác định anh là Nguyễn Văn Thương, tổ trưởng giao liên tình báo, dù anh không nhận nhưng họ biết cả rồi. Nếu anh không nghe em, Mỹ sẽ đập nát 2 bàn chân của anh", Thùy Dương khẩn khoản nói với ông Thương.
Hai Thương vẫn chỉ đáp bằng lớp vỏ bọc cũ. Ông xưng tên mình là Nguyễn Trường Hân, lạnh lùng nói "các người muốn làm gì thì làm".
Sáng hôm sau, hai người Mỹ to cao đến còng tay Hai Thương dẫn đi. Thùy Dương lộ vẻ thất vọng, chấp nhận thất bại sau 100 ngày giăng bẫy mà không thể lay chuyển đối phương.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi rời biệt thự, ông Hai Thương liếc thấy bên trong lớp áo khoác của Thùy Dương là bông mai quân hàm trung úy.
Chiếc xe bịt bùng rời khỏi biệt thự cũng là lúc màn dụ dỗ khép lại. Giam lỏng 100 ngày không mua chuộc được Hai Thương, kẻ địch bước vào quá trình tra tấn cực hình kéo dài. Thấy ông không lay chuyển, chúng quyết định cưa sống đôi chân của ông, tổng cộng 6 lần trong suốt 3 tháng.
Cứ mỗi lần vết thương lên da non, người chiến sĩ lại bị lôi lên bàn mổ, đôi chân bị cắt cụt đến háng. Mỗi lần răng cưa ấy chuẩn bị cắt từng thớ thịt ấy của ông, ông đều không hé nửa lời không la, không van xin vì ông biết làm vậy chỉ khiến mình lộ ra sơ hở và kích thích bọn chúng tra tấn thêm. Kẻ địch không muốn ông chết, chỉ muốn giữ ông sống vừa đủ để tiếp tục tra hỏi. Mỗi lần đưa ông lên bàn mổ, câu hỏi cũ lại được ném ra, có phải Nguyễn Văn Thương không, mạng lưới nằm ở đâu, ai là người liên lạc... Đáp lại, vẫn là những cái lắc đầu, vẫn là câu trả lời chắc nịch: "Tôi là Nguyễn Trường Hân".
"Tôi không thể diễn tả sự đau đớn. Chúng cưa sống, cưa đến khi nào bàn chân tôi rời ra", Thiếu tá Nguyễn Văn Thương sau này kể lại.
Những kẻ trực tiếp cầm cưa dần chán nản. Gương mặt chúng hiện rõ vẻ mệt mỏi và khiếp sợ, không hiểu vì sao xương thịt người tù ấy bị cắt đi trong đau đớn mà vết thương vẫn liền dần, vì sao một con người chịu đau đến mức ấy vẫn không bật ra tiếng kêu van xin.
Cuộc giằng co kéo dài đến mức ngay những sĩ quan cao cấp Mỹ có mặt cũng không giấu nổi kinh ngạc. Họ chứng kiến một con người mất máu, sốt cao, thân thể dần tàn phế nhưng ý chí không hề gãy đổ. Sau đợt cưa chân lần thứ sáu, ông nằm trên cáng, người gầy rộc như bộ xương, cân nặng chỉ còn bằng đứa trẻ, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo lạ thường.
Trung tá Mỹ tiến đến, nhìn thân thể chỉ còn một nửa của ông, thốt lên: "Ông là sinh vật bằng thép. Chúng tôi chào thua ông".
CIA bất lực, hồ sơ khép lại với vài dòng y nguyên: "Nguyễn Trường Hân, cha mẹ mất, anh em thất lạc. Nghề nghiệp: Thanh niên trốn lính".
Rời tay CIA, ông Thương tiếp tục bước vào những năm tháng tù đày khắc nghiệt tại trại giam Hố Nai rồi đến trại giam đảo Phú Quốc. Không còn đôi chân lành lặn, ông vẫn bí mật tổ chức đấu tranh, truyền tin, gây dựng chi bộ trong tù.
Chính vì thế, ông bị xếp vào diện "tù ngoan cố, chai lì, nguy hiểm", trở thành cái gai của những kẻ quản ngục. Hai mươi tháng tại trại giam Hố Nai, ông bị giam 3 tháng tại thùng sắt, 15 tháng biệt giam cấm cố. Về sau, mỗi khi nhắc lại đời tù, Nguyễn Văn Thương nói 3 tháng bị giam cầm trong chiếc thùng sắt tại trại giam Hố Nai vẫn là ký ức ám ảnh nhất.
Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt như lò nung, mọi sinh hoạt của ông đều phải lê lết bằng đôi tay. Cái đói, cái khát bào mòn từng ngày. Có lúc khát đến cùng cực, ông phải uống cả nước tiểu của mình mà vẫn không nguôi cảm giác cháy khát ở cổ.
Kẻ địch muốn để ông tàn lụi dần trong bóng tối và sức nóng ngột ngạt. Nhưng Nguyễn Văn Thương vẫn sống - điều mà ngay cả những kẻ giam cầm ông cũng không thể lý giải.
Người anh hùng Nguyễn Văn thương trong những kí ức của kẻ đích là nỗi khiếp sợ trước tinh thần thép của người tình báo yêu nước và trong kí ức của các thế hệ sau này thì ông là một người anh hùng một người đã gieo rắc tương lai hạnh phúc tươi sáng


