ANH HÙNG NGUYỄN VĂN THƯƠNG: "NGƯỜI GANG THÉP" CỦA NGÀNH TÌNH BÁO VIỆT NAM [Đoàn trường THPT Hai Bà Trưng]
ANH HÙNG NGUYỄN VĂN THƯƠNG: "NGƯỜI GANG THÉP" CỦA NGÀNH TÌNH BÁO VIỆT NAM
![ANH HÙNG NGUYỄN VĂN THƯƠNG: "NGƯỜI GANG THÉP" CỦA NGÀNH TÌNH BÁO VIỆT NAM [Đoàn trường THPT Hai Bà Trưng]](https://static.cauchuyenlichsu.tino.vn/media/h3pfve4q/dang-tran-duc.jpg)
Trong lịch sử tình báo Việt Nam, cái tên Nguyễn Văn Thương đã trở thành một huyền thoại về ý chí sắt đá và sự kiên trung bất khuất. Ông không chỉ là một nhà tình báo tài ba mà còn là một minh chứng sống động cho câu nói "uy vũ bất năng khuất".
Nguyễn Văn Thương (1938–2018) là một thiếu tá tình báo, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Cuộc đời ông là một bản anh hùng ca về lòng yêu nước, nơi mà kẻ thù có thể bẻ gãy thân thể ông nhưng không bao giờ khuất phục được ý chí của ông. Nguyễn Văn Thương sinh năm 1938 tại xã Lộc Hưng, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh – vùng đất thép thành đồng. Ông sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng nhưng đầy đau thương. Cha ông bị giặc bắt và thủ tiêu, mẹ ông cũng hy sinh trong kháng chiến. Chính nợ nước thù nhà đã hun đúc trong người thanh niên Nguyễn Văn Thương ý chí chiến đấu. Năm 1959, ông chính thức tham gia quân đội, bắt đầu sự nghiệp của một chiến sĩ giao liên tình báo tại chiến trường miền Đông Nam Bộ đầy gian khổ.
Trong giai đoạn 1959 - 1969, Nguyễn Văn Thương hoạt động dưới sự chỉ đạo của lưới tình báo H.67 (Cụm tình báo miền). Nhiệm vụ của ông là vận chuyển các tài liệu mật, chỉ thị quan trọng giữa Sài Gòn và căn cứ. Với tư chất thông minh và sự am tường địa hình, ông đã thực hiện hàng nghìn chuyến giao liên thành công, vượt qua những hệ thống kiểm soát gắt gao của địch. Bước ngoặt cuộc đời ông diễn ra vào ngày 10/2/1969. Trong một lần chuyển tài liệu mật, ông bị địch phát hiện. Để bảo vệ tài liệu, ông một mình chống chọi với một đơn vị trực thăng và bộ binh của Mỹ - Ngụy. Ông đã bắn hạ máy bay địch và tiêu diệt nhiều tên giặc trước khi bị thương nặng và rơi vào tay đối phương.
Khi bắt được ông, biết ông là giao liên tình báo quan trọng, quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn đã dùng mọi thủ đoạn từ dụ dỗ, tiền bạc đến tra tấn dã man để bắt ông khai ra mật mã và tổ chức. Khi những đòn roi không có tác dụng, quân địch đã thực hiện một hành động vô cùng tàn độc. Cứ sau mỗi lần cưa một đoạn chân, chúng lại hỏi ông có khai không. Tổng cộng, chúng đã 6 lần cưa chân ông (từ bàn chân lên đến đùi), khiến ông mất đi vĩnh viễn đôi chân của mình. "Dù chỉ còn một mẩu xương, tôi cũng không bao giờ phản bội Tổ quốc." — Đó là lời thề sắt đá của ông trước kẻ thù. Sau khi hành hạ thể xác không thành công, chúng tống ông vào các nhà tù khét tiếng như Trại giam hố Nai, khám Chí Hòa và cuối cùng là Chuồng cọp Côn Đảo. Suốt nhiều năm bị giam cầm, dù cơ thể tàn phế, ông vẫn tiếp tục tham gia đấu tranh trong tù, giữ vững khí tiết cho đến ngày được trao trả theo Hiệp định Paris năm 1973.
Sau khi được trao trả, ông trở về trong tình trạng thương tật 81%. Tuy nhiên, người anh hùng ấy không dừng lại. Ông học cách đi trên đôi chân giả, lập gia đình và tiếp tục công tác trong ngành quân đội. Ông không ngừng học tập, tốt nghiệp đại học và giữ chức vụ Thiếu tá, giữ vai trò quan trọng trong việc giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Năm 1978, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông qua đời ngày 13/8/2018 tại TP. Hồ Chí Minh, để lại niềm tiếc thương và sự kính trọng sâu sắc cho toàn quân và dân cả nước.


