Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi [ 1940-1964]

Hưng Yên08/12/2025Đinh Bảo Trâm (Lớp: 6B Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chào các bạn! Trong những câu chuyện về các anh hùng của đất nước mình, có một câu chuyện mà mình luôn nhớ mãi, đó là câu chuyện về anh hùng Nguyễn Văn Trỗi. Anh là một thợ điện rất hiền lành nhưng lại có một tinh thần yêu nước vô cùng vĩ đại.

Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại tỉnh Quảng Nam, nhưng sau này anh vào Sài Gòn làm nghề thợ điện tại Nhà máy điện Chợ Quán. Bế Văn Đàn đã lấy thân mình làm giá súng, còn Nguyễn Văn Trỗi thì lại dùng những hiểu biết về điện của mình để đánh giặc.

Tuy làm công việc bình thường, nhưng Nguyễn Văn Trỗi luôn thấy rất buồn vì đất nước mình lúc đó còn bị giặc Mỹ và bè lũ tay sai cai trị, thấy cảnh người dân bị áp bức, bị đánh đập, ống rất đau xót, anh quyết tâm phải làm một điều gì đó thật lớn lao để giải phóng đất nước, mang lại hòa bình và độc lập.

Nguyễn Văn Trỗi còn mới cưới vợ, vợ anh tên là Phan Thị Quyên, anh rất yêu vợ và hai người đang có một cuộc sống giản dị, hạnh phúc. Nhưng vì yêu nước hơn cả tình yêu cá nhân, anh đã quyết định tham gia vào đội biệt động thành để đánh giặc ngay trong thành phố.

Năm 1964, có một tin tức quan trọng là một vị tướng của Mỹ tên là McNamara sẽ đến Sài Gòn, Nguyễn Văn Trỗi và đồng đội đã bàn nhau làm một việc thật táo bạo: đặt mìn dưới cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi) để làm nổ tung xe chở tên tướng giặc này, cảnh cáo quân Mỹ rằng người Việt Nam không hề chịu khuất phục.

Việc này vô cùng nguy hiểm, nhưng Nguyễn Văn Trỗi đã xung phong nhận nhiệm vụ, anh khéo léo cài mìn xuống gầm cầu, đó là một công việc đòi hỏi sự can đảm và chính xác tuyệt đối.

Tiếc thay, khi Nguyễn Văn Trỗi chuẩn bị hành động thì bị lộ. Giặc đã bắt được anh. Chúng nhốt anh vào nhà lao Khám Chí Hòa và tìm mọi cách tra tấn, dụ dỗ. Chúng muốn anh khai ra những người đồng đội khác.

Dù bị giặc tra tấn dã man và dụ dỗ đủ điều, Nguyễn Văn Trỗi vẫn một lòng kiên trung, không hề nao núng, không hề khai báo bất cứ điều gì về đồng đội và tổ chức, luôn nghĩ đến lá cờ Tổ quốc, nghĩ đến Bác Hồ và người vợ thân yêu của mình, để có thêm sức mạnh.

Lúc đó, một sự kiện bất ngờ xảy ra ở nước Venezuela xa xôi. Một nhóm chiến sĩ yêu nước ở đó đã bắt một tên lính Mỹ để đổi lấy sự sống cho anh. Nguyễn Văn Trỗi đã được trả tự do! anh vui mừng khôn xiết, nghĩ rằng mình sẽ được gặp lại vợ, lại được tiếp tục chiến đấu.

Nhưng thật độc ác, sau khi tên lính Mỹ kia được thả, giặc Mỹ và tay sai ở Sài Gòn đã lật lọng. Chúng bí mật đưa anh ra xử bắn vào sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964. Năm đó, Nguyễn Văn Trỗi mới chỉ 24 tuổi.

Trước khi hy sinh, Nguyễn Văn Trỗi đã thể hiện một tinh thần vô cùng dũng cảm và hiên ngang, anh yêu cầu không cho chúng bịt mắt, anh muốn nhìn thấy đất nước mình, bầu trời tự do của mình lần cuối cùng.

Trong những giây phút cuối cùng ấy, Nguyễn Văn Trỗi không hề run sợ, anh đã hô vang những câu nói đầy ý chí, khiến mọi người có mặt tại đó đều xúc động và kính phục:

"Hãy nhớ lấy lời tôi!"

"Đả đảo Đế quốc Mỹ! Việt Nam muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!"

Tiếng hô vang vọng, không phải là tiếng nói của một người sắp chết, mà là tiếng nói của cả dân tộc, đầy sức mạnh và niềm tin chiến thắng.

Nguyễn Văn Trỗi đã hy sinh, nhưng câu chuyện và tinh thần anh dũng của anh đã trở thành ngọn lửa soi sáng cho biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam. Bác Hồ kính yêu đã từng nói rằng: "Chí khí lẫm liệt của anh hùng Trỗi là tấm gương cách mạng sáng ngời cho mọi người yêu nước, nhất là cho các cháu thanh niên học tập."

Hôm nay, đất nước mình đã được hòa bình, thống nhất. Tên của Nguyễn Văn Trỗi đã được đặt cho rất nhiều con đường, trường học để chúng ta luôn nhớ về anh.

Là những học sinh, những mầm non của đất nước, chúng ta phải ghi nhớ công ơn và học tập tinh thần yêu nước của Nguyễn Văn Trỗi. Chúng ta phải học thật giỏi, rèn luyện thật ngoan, để xây dựng đất nước Việt Nam to đẹp, đàng hoàng như lời Bác Hồ mong muốn, để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của Nguyễn Văn Trỗi và các anh hùng đã ngã xuống!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn