ANH HÙNG NGUYỄN VĂN TRỖI (2)
ANH HÙNG NGUYỄN VĂN TRỖI: TIẾNG HÔ VANG VỌNG CẢ NON SÔNG
Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những khoảnh khắc ngắn ngủi bỗng chốc hóa thành thiên thu, có những lời nói cuối cùng trở thành lời hịch cứu nước. Đó là 9 phút huy hoàng của người thợ điện trẻ tuổi Nguyễn Văn Trỗi tại pháp trường Chí Hòa năm 1964. Anh không phải là một vị tướng cầm quân vạn mã, anh chỉ là một người thanh niên bình dị với tình yêu nước nồng nàn, nhưng sự hy sinh của anh đã làm rung chuyển cả lương tri nhân loại, khiến cả thế giới phải nghiêng mình kính phục.
Đối diện với cái chết cận kề, anh Trỗi không hề run sợ. Anh đã biến pháp trường thành diễn đàn để lên án tội ác xâm lược, biến những giây phút cuối cùng thành bản hùng ca bất khuất. Câu nói "Hãy nhớ lấy lời tôi!" vang lên ba lần như ba tiếng sấm rền, xé toạc bầu trời u ám của Sài Gòn đang bị giày xéo. Anh không tiếc tuổi thanh xuân, không tiếc máu xương, anh chỉ tiếc là chưa diệt hết kẻ thù để giải phóng quê hương. Tư thế hiên ngang ấy đã khiến kẻ thù khiếp vía, phải vội vàng nổ súng để dập tắt ngọn lửa căm hờn đang rực cháy trong đôi mắt người trai trẻ.
Nguyễn Văn Trỗi đã ngã xuống, nhưng anh đã sống lại trong triệu triệu trái tim người Việt và bạn bè quốc tế. Anh như một ngôi sao băng rực sáng giữa đêm trường, minh chứng cho chân lý: Sức mạnh của bom đạn không thể khuất phục được ý chí của con người Việt Nam. Tấm gương lẫm liệt của anh là bài học vĩnh cửu về lẽ sống đẹp: Sống và chiến đấu sao cho xứng đáng với hai tiếng "Con Người", sống như ánh mặt trời tỏa nắng, dẫu có tắt cũng để lại ráng đỏ rực rỡ cho đời.



