Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG NGUYỄN VĂN TRỖI (2)

ANH HÙNG NGUYỄN VĂN TRỖI

Hưng Yên08/12/2025Lê Thi Kim Hồng (xã Khoái Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, bầu trời Sài Gòn u ám lạ thường. Sương sớm còn đọng trên những tấm tường xiêu vẹo của nhà lao Chí Hòa, gió thổi qua khe cửa sắt nghe như tiếng rên của những linh hồn oan khuất. Trong sân bắn lót đầy bao cát xám lạnh, lính gác đứng thành hàng, tay siết chặt súng, ánh mắt lộ rõ vẻ bồn chồn. Trước mặt họ là một người thanh niên gầy nhưng rắn rỏi, vai thẳng, đầu ngẩng cao, đôi mắt sáng như hai ngọn lửa bất khuất.Đó chính là Nguyễn Văn Trỗi.

Trước khi bước lên đoạn đường định mệnh này, Nguyễn Văn Trỗi chỉ là một người thợ điện bình dị. Anh làm việc ở một công trình điện miền Nam, sống giữa những đồng bào bị áp bức, tận mắt thấy cảnh lính Mỹ nện báng súng vào lưng dân lành. Những đứa trẻ đói đến lả người, những mái nhà cháy đen vì bom napalm… Tất cả như những nhát dao khắc vào tim người thanh niên trẻ tuổi. Anh từng nói với đồng đội:

-Nước mình còn đau, còn mất, thì mình sống sao yên được?

Khi tổ chức giao cho anh nhiệm vụ ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara, Trỗi không ngần ngại dù chỉ một giây. Anh biết đây là nhiệm vụ hiểm nguy, nhưng nụ cười anh lúc nhận nhiệm vụ khiến ai nhìn cũng thấy vững tin.

Thế nhưng cơ sở bị lộ, Trỗi bị bắt. Thực dân và tay sai trút lên thân anh đủ mọi kiểu tra tấn. Chúng đánh bằng dùi cui, dí điện, treo ngược anh lên… nhưng Nguyễn Văn Trỗi chỉ nghiến răng chịu đựng. Máu chảy từ khoé miệng, nhưng đôi mắt anh vẫn ánh lên sự kiêu hãnh lạ thường. Một tên lính gằn giọng:

-Khai ra đi! Khai hết ra rồi chúng tao sẽ tha!

Anh cười khẩy:

-Tha à? Các người có biết xấu hổ là gì không? Tôi mà khai, tôi không còn là người Việt Nam nữa!

Không moi được gì, lại sợ tinh thần của anh ảnh hưởng đến tù nhân khác, chúng quyết định xử bắn

Sáng hôm đó, khi mở cửa phòng giam, lính áp giải giật mình thấy Nguyễn Văn Trỗi đang đứng thẳng người, tay nắm chặt song sắt, đôi mắt nhìn ra bầu trời như muốn nuốt lấy chút ánh sáng cuối cùng của đất nước.

-Đến giờ rồi– tên cai tù nói, giọng trầm xuống như sợ.

Trỗi quay lại, nở nụ cười nhẹ:

-Tôi biết.

Anh tự bước ra, không cần ai lôi kéo. Tiếng xích sắt lê trên sàn xi măng nghe lạnh lẽo, nhưng bước chân anh vẫn vững vàng như người đang đi gặp bình minh chứ không phải pháp trường.

Ra đến sân bắn, tên chỉ huy quát:

-Trói tay nó lại!

Nhưng Nguyễn Văn Trỗi hất tay, mắt nhìn thẳng:

-Tay tôi dùng để làm việc cho dân cho nước, không phải để các người trói lại như tội phạm!

Tên chỉ huy khựng lại. Chỉ một người thanh niên bị xích mà khí phách khiến cả một đám lính phải lùi bước.

Một lát sau, hắn nghiến răng gằn giọng:

-Có muốn nói gì không?

Nguyễn Văn Trỗi hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng vang dội đến mức cả sân bắn rộng lớn im phăng phắc. Giọng anh vang lên như tiếng sấm giữa trời quang:

-Tôi không có gì phải hối hận! Đả đảo đế quốc Mỹ! Hồ Chủ tịch muôn năm! Việt Nam muôn năm!

Tên chỉ huy giật mình quát:

-Bịt miệng nó lại!

Nhưng Trỗi lách người, hét lớn hơn, tiếng mạnh đến mức khiến súng trên tay bọn lính run lên:

-Hãy nhớ lấy lời tôi!!! Nếu tôi có chết, thì có hàng triệu người đứng lên thay tôi!

Lời anh vang rền, mạnh đến nỗi một số người lính cúi mặt xuống, không dám nhìn anh nữa. Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, họ hiểu rằng mình đang đứng trước một người không thể khuất phục.

Tên chỉ huy đỏ mặt vì tức giận:

. -Sẵn sàng!

Lính giương súng. Nguyễn Văn Trỗi quay mặt hướng về phía quê hương thân yêu, đôi mắt sáng rực như muốn gửi lại cả niềm tin và ngọn lửa cho dân tộc.

-Bắn!

Loạt đạn xé gió vang lên. Người thanh niên trẻ ngã xuống nhưng đôi mắt vẫn mở, soi thẳng vào kẻ thù. Người ta kể rằng, trong giây phút cuối cùng, trông anh như đang mỉm cười – nụ cười của người biết mình ngã xuống cho Tổ quốc đứng lên.Tin Nguyễn Văn Trỗi bị xử bắn lan khắp miền Nam như một tiếng sét. Học sinh xuống đường, công nhân bãi công, nhân dân Sài Gòn lặng người trước sự ra đi của anh. Không ai quen anh, nhưng tất cả đều thương anh như người thân ruột thịt.

Anh chết khi mới 24 tuổi, nhưng cái chết ấy khiến cả một thế hệ bừng tỉnh. Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là một chiến sĩ biệt động, anh là biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa: kiên cường, bất khuất, dám đứng thẳng trước cái chết để bảo vệ Tổ quốc.Tên anh, ánh mắt anh, tiếng hô “Hãy nhớ lấy lời tôi!” vẫn còn vang mãi, như ngọn đuốc soi đường cho bao thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn