ANH HÙNG NGUYỄN VĂN TRỖI (3)
Trong rất nhiều hoạt động mà chúng em được tham gia ở trường, “Chiến dịch Sống Mãi” là chương trình khiến em nhớ nhất. Không phải vì những buổi thuyết trình công phu hay những tấm ảnh tư liệu cũ kỹ, mà bởi vì lần đầu tiên, em cảm giác mình thật sự chạm được vào lịch sử. Lịch sử không còn là những năm tháng xa xôi trong sách giáo khoa nữa, mà trở nên sống động, gần gũi và đầy cảm xúc qua câu chuyện của những con người đã hi sinh cho Tổ quốc. Trong số đó, câu chuyện về anh Nguyễn Văn Trỗi là điều khiến trái tim em run lên, như thể em vừa tìm được một điều gì đó thật thiêng liêng.
Gặp gỡ người anh hùng qua “Chiến dịch Sống Mãi”.
Trong buổi sinh hoạt lớn, khi thầy cô chiếu lên màn hình tấm ảnh của anh Nguyễn Văn Trỗi trong những giây phút cuối cùng, cả hội trường bỗng trở nên im lặng lạ thường. Anh chỉ là một chàng trai trẻ, mái tóc đen, gương mặt sáng nhưng cương nghị. Đôi mắt ấy – đôi mắt mà dù chỉ nhìn qua ảnh thôi em cũng cảm nhận được một điều gì đó rất mạnh mẽ: niềm tin tuyệt đối vào Tổ quốc. Khi nghe thầy kể rằng anh chỉ mới ở tuổi đôi mươi – cái tuổi mà chúng em hôm nay còn được sống trong bình yên, đi học, vui chơi, mơ ước về tương lai – em thấy nghèn nghẹn trong cổ. Còn anh, cũng tuổi ấy, đã chọn một con đường đầy gian nan và nguy hiểm: con đường chiến đấu.
Tuổi trẻ của anh – tuổi trẻ của lý tưởng.
Trước khi trở thành người anh hùng của dân tộc, anh Trỗi chỉ là một người thợ điện bình dị. Nhưng điều làm em cảm phục là trong con người bình dị ấy lại ẩn chứa một tấm lòng lớn. Khi được trích lại những lời kể của người thân về anh, em cảm giác như mình đang được nghe chính anh nói: “Tôi làm thợ điện, nhưng trái tim tôi luôn hướng về đất nước. Tôi chỉ nghĩ rằng nếu mình còn trẻ, còn sức lực, thì phải làm điều gì đó cho Tổ quốc.” Đó là câu nói giản dị nhưng cũng đủ để khiến em suy nghĩ rất lâu. Bởi vì ở tuổi của anh ngày ấy, em chỉ lo học hành, lo điểm số, lo vài chuyện nhỏ của tuổi học trò. Còn anh, anh lo cho vận mệnh của cả đất nước. Anh chọn sống vì điều gì đó lớn hơn bản thân. Khi tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn, anh được giao nhiệm vụ đặt mìn để tiêu diệt Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara. Em tưởng tượng cái giây phút anh nhận nhiệm vụ ấy – một nhiệm vụ mà ai cũng biết có thể không có đường trở về – anh đã suy nghĩ gì? Trong bài kể, người ta nói rằng anh chỉ cười nhẹ và nói: “Nếu ai cũng sợ thì đất nước này biết dựa vào ai?” Câu nói ấy khiến tim em như nhói lên. Bao nhiêu can đảm, bao nhiêu trách nhiệm, bao nhiêu tình yêu nước mới có thể tạo nên lời nói ấy? Em không biết nữa… chỉ biết rằng anh đã chọn bước đi theo con đường đầy nguy hiểm với một quyết tâm mà em chưa từng thấy ở ai khác.
Bị bắt – nhưng không bao giờ khuất phục
Nhưng rồi anh bị bắt. Anh bị cùm, bị đánh, bị tra hỏi. Kẻ thù muốn anh khai ra đồng đội, khai ra những gì anh biết. Nhưng điều khiến em xúc động nhất là dù thân thể anh bị hành hạ, ý chí của anh vẫn không thể bị bẻ gãy. Trong tài liệu “Chiến dịch Sống Mãi”, người ta ghi lại một câu được kể từ người chứng kiến: “Các ông có thể đánh tôi đến chết, nhưng không thể bắt tôi phản bội đất nước mình.” Em đọc câu ấy mà tay run run. Em chưa từng nghĩ một con người trẻ như vậy lại có thể mạnh mẽ đến thế. Đó không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là sự tự trọng, là tình yêu nước, là lòng trung thành tuyệt đối với nhân dân. Trong bóng tối của phòng giam, nơi chỉ có tiếng xích sắt và nỗi đau giày xéo, anh vẫn giữ trong lòng điều duy nhất: không bao giờ phản bội. Anh chấp nhận đau đớn, nhưng không chấp nhận thỏa hiệp. Và chính điều ấy khiến em cảm nhận rõ ràng ý nghĩa của hai từ “anh hùng”.
Khoảnh khắc cuối – ánh sáng của một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Khi được đưa ra pháp trường, người ta kể rằng anh không hề run sợ. Gương mặt anh bình tĩnh lạ thường, như thể anh chỉ đang đối mặt với một thử thách cuối cùng. Trước khi bị trói vào cột, anh đã nói một điều mà đến hôm nay em vẫn không quên: “Tổ quốc còn, thì tôi còn. Dù tôi ngã xuống, xin các em hãy sống sao cho Tổ quốc mạnh hơn.” Em ngồi nghe mà nước mắt chỉ chực rơi. Một con người đứng trước cái chết nhưng lại nghĩ về đất nước, nghĩ về thế hệ sau, nghĩ về những người chưa gặp nhưng anh vẫn muốn nhắn gửi. Tiếng súng vang lên. Nhưng em biết, ngọn lửa trong trái tim anh không tắt. Nó lan đến từng thế hệ. Nó lan đến chúng em – những học sinh đang sống trong hòa bình.
Bài học em nhận được từ “Chiến dịch Sống Mãi”.
Nhờ chiến dịch này, em mới hiểu rằng anh hùng không phải là người không biết sợ, mà là người dám vượt qua nỗi sợ để bảo vệ những điều quan trọng. Anh Nguyễn Văn Trỗi đã để lại một bài học vô giá cho thế hệ trẻ: sống có mục đích sống có trách nhiệm sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống Khi em nhìn lại tuổi trẻ của anh, em thấy tuổi trẻ của mình thật nhỏ bé. Nhưng cũng nhờ câu chuyện ấy, em hiểu rằng mình phải cố gắng hơn, phải sống tốt hơn, phải biết yêu thương đất nước theo cách của một học sinh – bằng việc học chăm, sống tử tế và không quên quá khứ.
Kết lại – vì sao anh “sống mãi”.
Họ gọi đây là “Chiến dịch Sống Mãi” bởi vì dù thời gian có trôi qua bao lâu, những con người như anh Nguyễn Văn Trỗi vẫn sống mãi trong trái tim dân tộc. Anh sống trong những trang sách, trong những câu chuyện được truyền lại, trong từng giọt nước mắt xúc động của thế hệ trẻ như em. Và có lẽ, khi anh nhắm mắt giữa pháp trường, điều anh mong muốn nhất chính là điều mà thế hệ chúng em phải tiếp tục giữ gìn: một đất nước Việt Nam tự do, độc lập và mạnh mẽ. Với em, anh Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là một nhân vật lịch sử. Anh là người đã dạy em hiểu thế nào là lòng yêu nước, thế nào là sự hi sinh và thế nào là sống xứng đáng. Và vì thế, anh – thực sự – “sống mãi”.



