Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi – Sống như những đóa hoa
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương
Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam, có những người anh hùng mà tên tuổi của họ đã trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước và ý chí bất khuất. Nguyễn Văn Trỗi chính là một người con kiên trung như thế, người thợ điện Sài Gòn đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Nguyễn Văn Trỗi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Thấu hiểu nỗi đau của một đất nước bị chia cắt, năm 1956, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Trỗi một mình lặn lội vào Sài Gòn để mưu sinh. Anh vừa học nghề, vừa làm lụng vất vả và cuối cùng trở thành công nhân nhà máy điện Chợ Quán. Chính tại mảnh đất Sài Gòn hoa lệ nhưng đầy áp bức này, anh đã tận mắt chứng kiến tội ác của đế quốc Mỹ và chính quyền tay sai. Ngọn lửa căm thù giặc và lòng yêu nước thôi thúc anh tìm đến cách mạng. Năm 1963, anh chính thức đứng vào hàng ngũ của lực lượng Biệt động thành Sài Gòn, bí mật hoạt động trong lòng địch.
Đầu tháng 5 năm 1964, một cơ hội lớn đã đến. Lực lượng biệt động nhận được tin Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ Robert McNamara sẽ dẫn đầu một phái đoàn quân sự cấp cao đến Sài Gòn để vạch kế hoạch tăng cường chiến tranh xâm lược. Nguyễn Văn Trỗi đã chủ động xin nhận nhiệm vụ nguy hiểm này. Anh cùng đồng đội lên kế hoạch cài mìn tại cầu Công Lý – tuyến đường độc đạo mà phái đoàn McNamara chắc chắn sẽ đi qua từ sân bay Tân Sơn Nhất vào trung tâm thành phố. Đêm ngày 9 tháng 5 năm 1964, khi đang tiến hành gài mìn tại cầu, kế hoạch bất ngờ bị bại lộ do có kẻ phản bội. Nguyễn Văn Trỗi bị địch bắt giữ ngay tại trận địa.
Kẻ thù đưa anh về Khám Chí Hòa và dùng mọi ngục hình tra tấn dã man nhất. Chúng dùng điện giật, đóng đinh vào tay, đánh đập dã man nhằm bẻ gãy ý chí của người chiến sĩ trẻ để tìm ra tổ chức cách mạng. Thế nhưng, câu trả lời duy nhất chúng nhận được từ anh là sự im lặng kiên cường. Anh nhận hết trách nhiệm về mình để bảo vệ an toàn cho đồng đội và tổ chức. Tại phiên tòa quân sự trá hình của địch, bất chấp bản án tử hình treo lơ lửng, anh hiên ngang vạch trần bộ mặt xâm lược của Mỹ và dõng dạc tuyên bố: "Tôi chỉ tiếc là chưa giết được McNamara!".
Biết không thể khuất phục được anh, sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, chính quyền Sài Gòn quyết định đưa Nguyễn Văn Trỗi ra pháp trường tại khám chí Hòa để thi hành án tử hình. Giây phút đối mặt với cái chết chính là lúc khí phách anh hùng của anh rực sáng nhất. Khi lính giặc định dùng băng đen bịt mắt, anh đã mạnh mẽ giật phăng nó ra và thét lớn: "Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi!". Anh từ chối rửa tội vì khẳng định mình không có tội, kẻ có tội chính là những tên xâm lược. Trước họng súng của kẻ thù, người chiến sĩ 24 tuổi đứng thẳng, hiên ngang vạch trần tội ác của Mỹ trước các phóng viên quốc tế.
Khi loạt đạn tàn bạo vang lên, Nguyễn Văn Trỗi đã dùng chút sức lực cuối cùng để hô vang ba lần: "Hồ Chí Minh muôn năm!". Anh ngã xuống, nhưng tinh thần bất khuất của anh đã trở thành bất tử. Cái chết hiên ngang của anh đã làm rung động hàng triệu trái tim yêu chuộng hòa bình trên khắp thế giới và trở thành nguồn cổ vũ to lớn cho phong trào đấu tranh của quân và dân ta. Câu chuyện về cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của anh hùng Nguyễn Văn Trỗi mãi là bài học lịch sử vô giá về lòng yêu nước, lòng tự tôn dân tộc cho các thế hệ mai sau.



