Bài viết

ANH HÙNG NGUYỄN VĂN TRỖI – SỐNG NHƯ NHỮNG ĐÓA HOA

ANH HÙNG NGUYỄN VĂN TRỖI – SỐNG NHƯ NHỮNG ĐÓA HOA

Quảng Ninh18/09/2026Đoàn trường Cao đẳng Điện Biên (Đoàn trường Cao đẳng Điện Biên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất miền Nam ruột thịt đã sinh ra biết bao người con anh hùng. Giữa muôn vàn bông hoa ngát hương của lòng quả cảm ấy, người thợ điện trẻ tuổi Nguyễn Văn Trỗi nổi lên như một biểu tượng bất diệt của tinh thần yêu nước, chí khí hiên ngang và lòng kiên cường trước họng súng quân thù.

Anh Nguyễn Văn Trỗi quê ở Quảng Nam, nhưng anh vào Sài Gòn làm thợ điện tại nhà máy điện Chợ Quán. Tận mắt chứng kiến cảnh quê hương bị giặc tàn phá, người dân bị áp bức, anh đã sớm giác ngộ cách mạng và tham gia vào đội biệt động Sài Gòn. Anh luôn xung phong nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, bất chấp tính mạng của bản thân để cống hiến cho sự nghiệp giải phóng miền Nam.

Năm 1964, khi nghe tin phái đoàn cấp cao của Mỹ do Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mác-na-ma-ra dẫn đầu sẽ sang Sài Gòn, anh Nguyễn Văn Trỗi đã chủ động nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi) để tiêu diệt phái đoàn giặc. Kế hoạch được chuẩn bị rất kỹ lưỡng, nhưng không may, khi công việc đang tiến hành thì anh bị giặc phát hiện và bắt giữ.

Trong lao tù của chế độ Mỹ - Ngụy, anh Nguyễn Văn Trỗi phải chịu đựng những trận đòn roi, tra tấn vô cùng dã man. Giặc dùng đủ mọi thủ đoạn từ dụ dỗ đến cực hình nhằm bắt anh khai ra đồng đội và tổ chức. Thế nhưng, người thanh niên 24 tuổi ấy vẫn giữ vững khí tiết. Anh không nửa lời khuất phục, một lòng bảo vệ bí mật của cách mạng đến cùng.

Biết không thể lay chuyển được ý chí của anh, giặc đã quyết định đem anh đi tử hình tại khám chí hòa vào sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964. Phút lâm chung trước pháp trường, anh Nguyễn Văn Trỗi không hề run sợ. Anh từ chối bịt mắt vì muốn nhìn thấy mảnh đất quê hương thân yêu đến giây phút cuối cùng. Anh hiên ngang vạch trần tội ác của đế quốc Mỹ trước các phóng viên nước ngoài. Khi loạt đạn vang lên, anh đã hô vang những lời cuối cùng: "Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!". Lời hô ấy như một tiếng sấm rền, khẳng định niềm tin tuyệt đối vào thắng lợi của dân tộc.

Sự hy sinh của anh Nguyễn Văn Trỗi đã thổi bùng lên ngọn lửa căm thù giặc và phong trào thi đua chiến đấu của thế hệ trẻ hai miền Nam - Bắc. Tinh thần oanh liệt của anh đã đi vào thơ ca, nhạc họa, trở thành nguồn cảm hứng lớn cho thanh niên lúc bấy giờ với lý tưởng sống cao đẹp: "Có những phút làm nên lịch sử/ Có cái chết hóa thành bất tử".

Học tập tấm gương anh hùng của anh Nguyễn Văn Trỗi, thế hệ trẻ hôm nay vô cùng tự hào và biết ơn. Được sống trong độc lập, tự do, học sinh chúng ta cần ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng và trách nhiệm để xứng đáng với dòng máu anh hùng mà các bậc cha anh đã đổ xuống vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn