ANH HÙNG NGUYỄN VĂN TRỖI – TIẾNG HÔ BẤT TỬ GIỮA PHÁP TRƯỜNG
Trong thời hoa lửa của dân tộc Việt Nam, có những con người đã biến khoảnh khắc cuối đời mình thành biểu tượng bất diệt. Một trong những con người ấy là anh hùng Nguyễn Văn Trỗi.
Nguyễn Văn Trỗi sinh ra trong một gia đình lao động nghèo. Khi đất nước bị chia cắt, anh sớm giác ngộ cách mạng và trở thành chiến sĩ biệt động Sài Gòn. Công việc của anh vô cùng nguy hiểm: hoạt động ngay giữa lòng địch, đối mặt với cái chết từng ngày.
Năm 1964, anh nhận nhiệm vụ đánh cầu Công Lý – nơi đoàn xe chở Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ sẽ đi qua. Nhưng kế hoạch chưa kịp hoàn thành thì anh bị bắt. Kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn để ép anh khai báo, nhưng Nguyễn Văn Trỗi vẫn kiên quyết giữ im lặng.
Ngày ra pháp trường, anh không cho bịt mắt, hiên ngang nhìn thẳng vào quân thù và hô vang:
“Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!”
Tiếng hô ấy không chỉ là lời từ biệt, mà là lời khẳng định hùng hồn về niềm tin vào thắng lợi của dân tộc Việt Nam. Trong giây phút đối diện với cái chết, anh vẫn nghĩ đến Tổ quốc, đến lý tưởng cách mạng.
Câu chuyện của Nguyễn Văn Trỗi cho thấy:
– Lòng yêu nước có thể mạnh hơn nỗi sợ hãi.
– Niềm tin có thể chiến thắng cả cái chết.
Anh đã ngã xuống, nhưng tinh thần của anh còn sống mãi trong trái tim người Việt Nam. Nhắc đến Nguyễn Văn Trỗi là nhắc đến khí phách hiên ngang của con người Việt Nam trong thời hoa lửa.



