Anh hùng Nguyễn Văn Tư
Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Tư tình nguyện nhập ngũ. Thời điểm ấy, chiến trường miền Nam đang bước vào giai đoạn ác liệt, tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh – trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của không quân Mỹ. Ông được phân công vào đơn vị lái xe vận tải, chuyên chở lương thực, vũ khí, thuốc men vào chiến trường.
Những cung đường quanh co giữa núi rừng Trường Sơn không chỉ hiểm trở bởi vực sâu, đèo dốc mà còn bị bom cày xới ngày đêm. Có những đêm xe phải tắt đèn, chỉ lần theo ánh sáng yếu ớt của đom đóm và trí nhớ thuộc lòng từng khúc cua. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với cái chết. Ông kể lại rằng có lần đoàn xe bị máy bay phát hiện, bom nổ ngay phía trước đầu xe, đất đá vùi kín cabin. Đồng đội hy sinh ngay bên cạnh, còn ông bị thương nhưng vẫn cố bò ra khỏi xe để cứu những người khác.Có những ngày bom rơi liên tục, vừa lấp xong hố bom này thì hố bom khác lại xuất hiện. Tay cuốc, tay xẻng chưa kịp nghỉ đã phải lao ra giữa khói bụi mù mịt. Có lần, một quả bom nổ chậm phát nổ khi tổ của bà đang làm nhiệm vụ, khiến ba đồng đội hy sinh. Nỗi đau ấy theo bà suốt cuộc đời, nhưng bà chưa từng hối hận vì đã chọn con đường ấy.
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông Tư trở về quê hương với thương tật và ký ức chiến tranh còn in đậm. Cuộc sống thời hậu chiến vô vàn khó khăn: thiếu thốn lương thực, công việc bấp bênh, sức khỏe giảm sút do di chứng chiến tranh. Thế nhưng họ vẫn tiếp tục đóng góp cho cộng đồng: ông Tư tham gia Hội Cựu chiến binh, giúp đỡ đồng đội có hoàn cảnh khó khăn; bà Hòa tích cực vận động thanh niên địa phương tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa.



