Anh hùng NGUYỄN VIẾT XUÂN (1933 - 1964)
"NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!" Anh hùng NGUYỄN VIẾT XUÂN (1933 - 1964) & MỆNH LỆNH THÉP TRÊN MÂM PHÁO NHUỐM MÁU

"NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"
Anh hùng NGUYỄN VIẾT XUÂN (1933 - 1964) & MỆNH LỆNH THÉP TRÊN MÂM PHÁO NHUỐM MÁU
Nhìn lên bầu trời trong xanh của những ngày cuối hạ, từ sâu thẳm ký ức lịch sử của tôi vọng về tiếng gầm rú chói tai của bầy phản lực, tiếng bom cày nát đất đá và một tiếng thét xé toạc không gian: "Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!". Đó là mệnh lệnh của non sông, là tiếng gầm của một quốc gia quyết không chịu cúi đầu! Chuyện với Năng số 69 xin kể về khúc tráng ca bất tử của Chính trị viên Đại đội pháo phòng không, Anh hùng LLVTND Nguyễn Viết Xuân.
TỪ ĐỨA TRẺ BẦN NÔNG ĐẾN LINH HỒN CỦA TRẬN ĐỊA PHÒNG KHÔNG
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, trong một gia đình bần nông nghèo rớt mồng tơi. 7 tuổi đã phải đi ở đợ, nếm đủ mọi tủi nhục dưới lằn roi của giai cấp địa chủ và ách thống trị của thực dân. Sớm GIÁC NGỘ lý tưởng, ngọn lửa căm thù giặc đã thiêu rụi mọi sợ hãi trong ông. Khước từ sự an bài của số phận, ông gia nhập quân đội năm 18 tuổi, dạn dày sương gió qua chiến dịch Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu". Bằng tư chất xuất chúng và lòng trung thành tuyệt đối, ông vươn lên trở thành Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 pháo phòng không – người truyền lửa, thổi hồn cho những nòng pháo vươn cao giữ trời Tổ quốc.
MƯA BOM BÃO ĐẠN VÀ MỆNH LỆNH THÉP ĐÁNH THỨC QUỐC HỒN
Sáng ngày 18/11/1964, bầy F-100 của đế quốc Mỹ bất ngờ lao đến trút bom đạn HỦY DIỆT xuống trận địa Cha Lo (miền tây Quảng Bình). Đất đá tung tóe, khói lửa mịt mù. Giữa trận chiến sinh tử không cân sức, ác liệt đến TỘT CÙNG, Nguyễn Viết Xuân đã VƯỢT LÊN mọi nỗi sợ hãi tột đỉnh của con người. Ông lao ra khỏi hầm chỉ huy, đứng hiên ngang giữa trận địa, dõng dạc hô to: "Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!".
Chín âm tiết đanh thép ấy vang lên giữa tiếng bom rền đạn réo, như một luồng điện xẹt qua huyết quản của từng pháo thủ. Mệnh lệnh ấy không chỉ truyền đi từ miệng người chỉ huy, mà được rút ra từ xương tủy, từ lòng căm thù ngùn ngụt, biến thành sức mạnh vô song đẩy lùi những đợt tấn công điên cuồng của giặc lái Mỹ.
THỊT DA NÁT TAN VÀ BẢN TRÁNG CA BẤT TỬ BÊN MÂM PHÁO
Định mệnh nghiệt ngã ập đến. Một loạt bom TÀN ĐỘC dội trúng khẩu đội 3. Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng, chiếc chân phải của ông bị mảnh bom phạt nát, lủng lẳng rỉ máu. Đau đớn ĐẾN TỘT CÙNG, nhưng để không làm lung lay ý chí của đồng đội, ông đã đưa ra một quyết định khiến trời đất cũng phải quỵ ngã: Lệnh cho y tá cắt bỏ phần chân dập nát, giấu vào công sự.
Thịt da vỡ vụn, máu tuôn xối xả, nhưng khí tiết của người cộng sản vĩnh viễn không thể bị bóp nghẹt! Nằm trên cáng thương, môi nhợt nhạt vì mất máu, ánh mắt ông vẫn rực lửa sắc lẹm, tiếp tục động viên, theo dõi trận đánh cho đến hơi thở cuối cùng. Nguyễn Viết Xuân trút hơi thở vĩnh biệt vào buổi chiều cùng ngày, máu của ông nhuộm đỏ mâm pháo, hòa vào đất mẹ thiêng liêng.
ĐÀI HOA BẤT TỬ VÀ NGỌN CỜ ĐẦU CỦA ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN HUYỀN THOẠI
Nguyễn Viết Xuân ngã xuống, nhưng tiếng hô "Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!" đã hóa thành linh khí quốc gia, trở thành lời thề sinh tử của toàn quân đoàn phòng không - không quân Việt Nam trong suốt những năm tháng đánh Mỹ. Lớp lớp thanh niên đã lấy ông làm ngọn đuốc sáng để xông pha ra tiền tuyến. Ngày 1/1/1967, ông vinh dự được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Ông đã tạc vào lịch sử một ĐÀI HOA BẤT TỬ của lòng quả cảm.
Hòa bình hôm nay ngập tràn ánh nắng, nhưng cái giá mà cha ông ta phải trả là TỘT CÙNG ĐẮT ĐỎ! Để bầu trời xanh lộng gió, Nguyễn Viết Xuân và hàng triệu liệt sĩ đã phải nát tan xương thịt, để lại thanh xuân vĩnh viễn dưới những hố bom tàn khốc.
Thế hệ trẻ ơi, xin ngàn vạn lần đừng lãng quên cội nguồn! Hãy khắc cốt ghi tâm dũng khí ấy, biến lòng biết ơn thành hành động thiết thực. Hãy "nhằm thẳng quân thù mà bắn", nhắm thẳng bè lũ vong nô, nguỵ trí giả để bảo vệ vững chắc cơ đồ Tổ quốc mà cha ông ta đã đánh đổi bằng máu và nước mắt!



