ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN - KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ
Anh hùng Nguyễn Viết Xuân là người chiến sĩ, chính trị viên pháo cao xạ kiên cường. Ông là chủ nhân của lời hô bất hủ: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" – khẩu lệnh đã trở thành phương châm hành động, khơi dậy tinh thần quyết chiến quyết thắng của toàn quân và dân ta trên mặt trận đối đầu với không quân Mỹ
Khẩu lệnh bất tử giữa làn bom bão đạn
Trong giai đoạn đầu khi đế quốc Mỹ mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc, miền Tây Quảng Bình (đặc biệt là vùng Cha Lo, miền Tây Quảng Trạch) là một trong những túi bom ác liệt nhất, nơi địch tập trung đánh phá ngày đêm hòng cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam.
Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, đại đội pháo cao xạ của Nguyễn Viết Xuân nhận lệnh bảo vệ bầu trời vùng biên giới phía Tây Quảng Bình. Kẻ địch đã huy động hàng chục máy bay phản lực hiện đại liên tục lao xuống oanh tạc, trút hàng tấn bom đạn xuống trận địa của ta. Lửa khói mù mịt, đất đá bị cày xới dữ dội.
Trong loạt bom đầu tiên, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng, một mảnh bom găm nát đùi phải của ông. Cơn đau ập tới làm ông khuỵu xuống, máu chảy rất nhiều. Sợ trận địa hoang mang, ông đã bí mật bảo y tá băng bó chặt vết thương, giấu kín nỗi đau và kiên quyết từ chối lui về tuyến sau. Ông dùng một chiếc gậy chống, đứng thẳng người trên mâm pháo cao xạ để trực tiếp chỉ huy, động viên các chiến sĩ giữ vững vị trí.
Khi chiếc máy bay F-4 của Mỹ lao xuống tầm thấp chuẩn bị cắt bom, bất chấp nguy hiểm tột cùng, Nguyễn Viết Xuân đứng hiên ngang, dõng dạc hô vang khẩu lệnh vang dội khắp trận địa: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô đanh thép như luồng điện truyền sức mạnh, giúp các pháo thủ quên đi hiểm nguy, đồng loạt siết cò trút bão lửa lên bầu trời, bắn cháy ngay lập tức chiếc máy bay phản lực của Mỹ. Người chính trị viên trẻ tuổi đã anh dũng hy sinh sau trận chiến ấy, nhưng lời hô của ông đã vang vọng mãi vào lịch sử.


