ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN: Người Con Vĩnh Phúc Và Hiệu Lệnh "NHẰM THẲNG QUÂN THÙ, BẮN!" Bất Tử
Vĩnh Phúc, mảnh đất hiền hòa đã sinh ra một người con ưu tú mà tên tuổi và câu nói của anh đã đi vào sử sách, trở thành mệnh lệnh thiêng liêng của những người lính Việt Nam: Nguyễn Viết Xuân.
Vĩnh Phúc, mảnh đất hiền hòa đã sinh ra một người con ưu tú mà tên tuổi và câu nói của anh đã đi vào sử sách, trở thành mệnh lệnh thiêng liêng của những người lính Việt Nam: Nguyễn Viết Xuân.
Anh sinh năm 1933 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, trong một gia đình bần nông. Tuổi thơ gắn liền với đồng ruộng, nhưng ý chí của người thanh niên này sớm bén lửa cách mạng. Nguyễn Viết Xuân nhập ngũ năm 1952, trải qua các cuộc chiến và trở thành Chính trị viên Đại đội 3 thuộc Trung đoàn pháo cao xạ 228. Đây là thời điểm quan trọng, khi miền Bắc phải đối mặt với cuộc chiến tranh phá hoại ác liệt của không quân Mỹ.
Tại trận địa, Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một chính trị viên gương mẫu mà còn là một chiến sĩ can đảm, luôn tiên phong trong mọi thử thách. Anh luôn có mặt tại những vị trí hiểm yếu nhất, trực tiếp chỉ huy và động viên tinh thần đồng đội.
Thế rồi, ngày định mệnh 18 tháng 11 năm 1964 đã tới. Trong một trận chiến đấu căng thẳng nhằm bảo vệ tuyến giao thông huyết mạch, đơn vị của anh bị máy bay Mỹ dội bom dữ dội. Trận địa rung chuyển, khói lửa bao trùm. Nguyễn Viết Xuân đã bị thương nặng ở đùi, máu thấm ướt cả quân phục.
Giữa lúc hiểm nguy cận kề, khi bom đạn làm nhiều đồng đội bị thương vong và một số chiến sĩ bắt đầu có dấu hiệu nao núng, muốn rời khỏi vị trí, người Chính trị viên dũng cảm ấy đã cố gắng hết sức, lê lết thân mình đến bên khẩu đội, không ngừng động viên.
Bằng ý chí quật cường và tinh thần thép, Nguyễn Viết Xuân đã hô lớn một khẩu hiệu, một mệnh lệnh chiến đấu mà sau này đã trở thành kim chỉ nam cho các chiến sĩ:
🗣️ “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ, BẮN!”
Hiệu lệnh ấy, vừa là lời thúc giục, vừa là sự khẳng định quyết tâm “thà hy sinh chứ không rời vị trí,” đã lập tức vực dậy tinh thần chiến đấu đang chùng xuống của cả đơn vị. Tiếng hô như một tiếng sét, thổi bùng lên ngọn lửa căm thù và ý chí kiên quyết tiêu diệt địch. Nhờ tinh thần quả cảm được truyền lửa, đơn vị đã giữ vững trận địa, tiếp tục chiến đấu và bắn rơi máy bay địch.
Mười một ngày sau, vào ngày 29 tháng 11 năm 1964, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống, mang theo vết thương và niềm tự hào của người lính đã sống trọn vẹn lý tưởng.
Nguyễn Viết Xuân đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1967. Nhưng hơn cả danh hiệu, di sản lớn nhất mà người con Vĩnh Phúc này để lại chính là tinh thần thép và câu hiệu lệnh "Nhằm thẳng quân thù, bắn!" – một lời kêu gọi hành động dứt khoát, dũng cảm và không bao giờ chùn bước trước kẻ thù.
Câu nói này không chỉ là một mệnh lệnh chiến đấu đơn thuần mà còn là biểu tượng của tinh thần tự vệ dân tộc, nhắc nhở mỗi người Việt Nam về sự kiên định trong mục tiêu và hành động. Tên anh mãi mãi gắn liền với truyền thống đấu tranh kiên cường, bất khuất của quê hương Vĩnh Phúc và cả dân tộc Việt Nam.



