Anh Hùng Nguyễn Viết Xuân - "Nhằm Thẳng Kẻ Thù Mà Bắn!
1. Người Con Của Quê Hương Vĩnh Phúc Và Con Đường Tòng Quân Sắt Son
Nguyễn Viết Xuân sinh ra và lớn lên tại xã Ngũ Phúc, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc – một vùng quê giàu truyền thống văn hóa và yêu nước ở vùng đồng bằng Bắc Bộ. Lớn lên trong cảnh đất nước bị giày xéo bởi gót giày xâm lược, sớm chịu đựng những đau thương, mất mát của thời kỳ lầm than, trong lòng chàng thanh niên Nguyễn Viết Xuân từ lâu đã nung nấu một khát vọng cháy bỏng: đánh đuổi ngoại xâm, giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Hưởng ứng tiếng gọi thiêng liêng của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, ông gác lại tình riêng, hăng hái lên đường tòng quân nhập ngũ. Trải qua những năm tháng rèn luyện trong môi trường quân đội gian khổ nhưng đầy vinh quang, với bản chất thông minh, điềm tĩnh, dũng cảm và tinh thần trách nhiệm cao, ông nhanh chóng khẳng định được năng lực và được cấp trên tín nhiệm giao phó trọng trách làm Đại đội trưởng pháo cao xạ.
Đối với ông, trận địa là nhà, khẩu pháo là người bạn chiến đấu chí cốt. Bất luận ở đâu, dù là những chiến trường ác liệt nhất miền Bắc xã hội chủ nghĩa trong những năm tháng bị không quân Mỹ leo thang bắn phá, người cán bộ đại đội ấy luôn có mặt ở tuyến đầu, sát cánh cùng anh em chiến sĩ, truyền ngọn lửa nhiệt huyết và niềm tin chiến thắng vào từng khẩu lệnh, từng đường đạn.
2. Bầu Trời Quảng Bình Mùa Hè 1964 Và Trận Địa Khốc Liệt
Vào những tháng cuối năm 1964, đế quốc Mỹ sau khi dựng lên "Sự kiện Vịnh Bắc Bộ" đã bắt đầu mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân và hải quân với quy mô tàn khốc. Chúng huy động những biên đội máy bay phản lực hiện đại nhất thời bấy giờ, liên tục trút bom đạn xuống các huyết mạch giao thông, cầu cống, khu dân cư nhằm cắt đứt tuyến vận tải chiến lược chi viện cho chiến trường miền Nam thân yêu.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trận địa pháo cao xạ của Đại đội Nguyễn Viết Xuân được giao nhiệm vụ chốt giữ tại một trọng điểm ác liệt ở vùng trời Quảng Bình – nơi được coi là "túi bom" hứng chịu những đợt tấn công điên cuồng bậc nhất của giặc lái Mỹ.
Ngay từ sáng sớm, tiếng gầm rú của động cơ phản lực đã xé toạc bầu trời. Hàng loạt tốp máy bay địch lao vào trận địa, thả bom bi, bom tấn và bắn rốc-két xuống nhằm tiêu diệt các trận địa pháo của ta. Trước hỏa lực áp đảo của kẻ thù, không khí trên trận địa vô cùng căng thẳng và dữ dội. Khói bom mịt mù quyện với bụi đất che khuất tầm nhìn, tiếng nổ đinh tai nhức óc làm rung chuyển cả núi rừng. Thế nhưng, dưới sự chỉ huy trực tiếp của Đại đội trưởng Nguyễn Viết Xuân, các pháo thủ vẫn hiên ngang đứng bên mâm pháo, nhả đạn chính xác lên bầu trời để trả đũa những kẻ xâm lược.
3. Khoảnh Khắc Anh Dũng Và Khẩu Hiệu Thép Làm Rung Chuyển Non Sông
Trong lúc trận chiến đang diễn ra ở cao trào, một quả đạn pháo của máy bay địch bất ngờ lao thẳng xuống trận địa và phát nổ. Một mảnh gang sắc nhọn từ đạn pháo đã cắm phập vào người, xé nát phần đùi phải của Nguyễn Viết Xuân. Máu tươi tuôn xối xả, thấm đẫm bộ quân phục. Cơn đau thấu xương thịt khiến ông ngất lịm đi.
Thấy đại đội trưởng bị thương nặng, các chiến sĩ trong khẩu đội hôi hổi chạy lại, băng bó vết thương và hô hào đưa ông về tuyến sau để cấp cứu. Thế nhưng, khi vừa tỉnh lại, dẫu cơ thể đau đớn tột cùng và đôi chân không thể đứng vững trên mặt đất, Nguyễn Viết Xuân đã kiên quyết cự tuyệt sự chăm sóc đó.
Bằng một ý chí phi thường và bản lĩnh của người quân nhân cách mạng, ông gạt tay đồng đội ra, dõng dạc ra lệnh: "Không được đưa tôi về tuyến sau! Các đồng chí ở lại bám trụ trận địa, tiếp tục chiến đấu!".
Nhìn thấy đồng đội còn ngập ngừng, ông tự mình chống gậy, nhờ anh em dìu đứng dậy. Giữa lúc làn đạn của giặc vẫn đang gầm rú quanh mâm pháo, nén lại nỗi đau thấu xương, ông hướng ánh mắt tinh anh lên bầu trời, trực tiếp quan sát hướng bay của địch để hô khẩu lệnh chuẩn xác cho từng khẩu pháo nhả đạn.
Và chính trong khoảnh khắc thiêng liêng, hào hùng ấy, từ lồng ngực của người đại đội trưởng kiên trung cất lên một tiếng hô đanh thép, vang vọng cả đất trời:
"Nhằm thẳng kẻ thù mà bắn!"
Tiếng hô ấy không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu tối cao lúc bấy giờ mà còn là lời thề sắt son, là tiếng lòng sục sôi khí phách anh hùng của hàng triệu người con đất Việt. Nó tiếp thêm sức mạnh vô bờ bến cho toàn trận địa. Các pháo thủ như được tiếp thêm nguồn sinh lực mới, đồng loạt siết chặt cò súng, trút những loạt đạn căm hờn lên đội hình máy bay địch, khiến chúng hoảng hốt tháo chạy.
4. Sự Hy Sinh Bất Tử Và Di Sản Tinh Thờ Cho Muôn Đời Sau
Do vết thương quá nặng, mất nhiều máu và kiệt sức sau trận chiến đấu kiên cường, Đại đội trưởng Nguyễn Viết Xuân đã vĩnh viễn ra đi trên chính mâm pháo, nơi ông đã gắn bó trọn vẹn lý tưởng chiến đấu của cuộc đời mình. Sự hy sinh oanh liệt của ông để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho đồng đội, đồng bào cả nước.
Tấm gương chiến đấu anh dũng và câu nói lịch sử "Nhằm thẳng kẻ thù mà bắn!" của Anh hùng, Liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân đã nhanh chóng lan tỏa khắp toàn quân, trở thành phương châm hành động, là nguồn cội sức mạnh tinh thần to lớn trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thần thánh của dân tộc ta.
Nhà thơ Tố Hữu và nhiều thế hệ văn nghệ sĩ, chiến sĩ đã viết nên những vần thơ, khúc ca ngợi ngợi ca người anh hùng gang thép ấy. Tên tuổi của ông được khắc ghi vào sử vàng của Quân đội Nhân dân Việt Nam như một biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, của tinh thần quyết chiến quyết thắng, mãi mãi là niềm tự hào của các thế hệ thanh niên Việt Nam trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay và mai sau.



