ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!” (2)
Họ và tên : Bùi Gia Minh
Lớp: 10A1
Trường: Trung tâm GDNN - GDTX Mỹ Hào
ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”
Lịch sử chiến tranh cách mạng Việt Nam đã ghi dấu những con người mà chỉ một câu nói, một hành động trong khoảnh khắc sinh tử cũng đủ làm nên bất tử. Nguyễn Viết Xuân – người chính trị viên pháo binh anh dũng – là một trong những con người như thế. Anh đi vào lịch sử không chỉ bằng sự hy sinh, mà bằng tinh thần chỉ huy kiên cường, bằng mệnh lệnh vang lên giữa mưa bom bão đạn: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Trận địa hôm ấy rung chuyển trong khói lửa. Pháo địch dội xuống dữ dội, đất đá tung lên mù mịt. Nguyễn Viết Xuân đứng trên trận địa, theo dõi từng loạt đạn, từng chuyển động của đơn vị. Là chính trị viên, anh không chỉ là người truyền mệnh lệnh, mà còn là điểm tựa tinh thần cho toàn đơn vị trong giờ phút khốc liệt nhất. Giữa lúc trận đánh đang diễn ra ác liệt, anh bị thương nặng. Máu chảy ướt áo, nhưng anh vẫn gắng gượng đứng vững, mắt không rời khỏi hướng quân thù.
Trong khoảnh khắc ấy, Nguyễn Viết Xuân hiểu rằng nếu tinh thần đơn vị dao động, trận địa có thể thất thủ. Anh dồn hết sức lực còn lại, hét lớn mệnh lệnh ngắn gọn, dứt khoát: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” Câu nói vang lên như mệnh lệnh của trái tim, truyền sức mạnh cho đồng đội. Những loạt pháo tiếp tục dội thẳng vào đội hình địch, giữ vững trận địa, góp phần làm nên chiến thắng.
Ngay sau đó, Nguyễn Viết Xuân ngã xuống. Anh ra đi khi trận đánh chưa kết thúc, nhưng tinh thần của anh thì ở lại, dẫn dắt đồng đội chiến đấu đến cùng. Sự hy sinh ấy không ồn ào, không bi lụy, mà rực sáng trong ý nghĩa lớn lao: đặt nhiệm vụ và vận mệnh chung lên trên sự sống cá nhân.
Hành động và câu nói của Nguyễn Viết Xuân đã vượt ra khỏi khuôn khổ của một trận đánh cụ thể để trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Đó là tinh thần bình tĩnh trước hiểm nguy, là bản lĩnh của người chiến sĩ biết rõ mình có thể ngã xuống, nhưng vẫn lựa chọn đứng thẳng cho đến giây phút cuối cùng. Anh không chỉ chỉ huy bằng mệnh lệnh quân sự, mà bằng chính tấm gương hy sinh của mình.
Từ Nguyễn Viết Xuân, ta nhận ra một triết lí sâu sắc của chiến tranh giữ nước: sức mạnh của quân đội không chỉ nằm ở vũ khí hay chiến thuật, mà còn ở tinh thần và niềm tin. Khi người chỉ huy sẵn sàng hiến dâng mạng sống cho lý tưởng chung, thì tinh thần ấy sẽ lan tỏa, biến mỗi người lính thành một pháo đài sống giữa chiến trường.
Ngày hôm nay, nhắc đến Nguyễn Viết Xuân không phải để tôn vinh chiến tranh, mà để trân trọng hòa bình. Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn” không còn vang lên trên trận địa, nhưng vẫn còn nguyên giá trị như một lời nhắc nhở thế hệ hôm nay: trong bất cứ hoàn cảnh nào, trước những thử thách của cuộc sống, cần có dũng khí, có niềm tin và sự kiên định để đi đến cùng con đường đã chọn.
Nguyễn Viết Xuân đã ngã xuống, nhưng anh không nằm lại trong quá khứ. Tên anh sống cùng lịch sử, cùng những trang vàng của dân tộc, như biểu tượng của tinh thần quyết liệt, dấn thân và trách nhiệm. Và chính từ những con người như anh, đất nước này đã đứng vững, bước qua chiến tranh để đi tới ngày độc lập, hòa bình hôm nay.


