Anh hùng Nguyễn Viết Xuân – "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Trong trận chiến ác liệt tại Quảng Bình năm 1964, dù bị đạn máy bay Mỹ bắn nát đùi phải, ông vẫn nén đau đớn tột cùng và yêu cầu đồng đội chặt đứt chân cho khỏi vướng để tiếp tục chỉ huy. Trên mâm pháo, ông tựa mình vào công sự, dồn hết sức bình sinh hô vang khẩu lệnh đanh thép, thôi thúc các pháo thủ trút đạn hạ gục máy bay địch. Sự hy sinh lẫm liệt của người con quê hương Vĩnh Phúc đã trở thành nguồn động lực tinh thần to lớn cho toàn quân trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc, câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Viết Xuân tại trận địa pháo cao xạ Quảng Bình (tháng 11/1964) đã trở thành một khúc tráng ca bất tử về ý chí thép và lòng quả cảm vô song. Giữa lúc đế quốc Mỹ điên cuồng huy động hàng chục tốp máy bay chiến đấu hiện đại trút bom đạn xuống nhằm hủy diệt các tuyến giao thông huyết mạch, Chính trị viên phó Nguyễn Viết Xuân vẫn hiên ngang đứng trên công sự, mặc cho mảnh bom và đạn tên lửa xới tung mặt đất xung quanh để trực tiếp chỉ huy đơn vị bắn trả. Trong một đợt tấn công dữ dội của kẻ thù, một quả tên lửa đã nổ gần khiến ông bị thương rất nặng, đùi phải bị dập nát hoàn toàn và máu chảy đầm đìa thấm đỏ cả một góc chiến hào. Trong cơn đau thấu xương tưởng chừng không thể gánh nổi, thay vì rời bỏ trận địa để đi cấp cứu, Nguyễn Viết Xuân đã đưa ra một yêu cầu nghẹn lòng với người y tá: "Chặt đứt chân đi cho khỏi vướng!".



