Bài viết

ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN – TẤM GƯƠNG SÁNG NGỜI CHỦ NGHĨA ANH HÙNG CÁCH MẠNG

Tuyên Quang11/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Kỹ Thuật Y Học (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, đã có biết bao thế hệ anh hùng, liệt sĩ ngã xuống để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc. Mỗi người anh hùng là một ngọn lửa bất diệt, soi sáng con đường cách mạng, hun đúc tinh thần yêu nước, ý chí quật cường cho các thế hệ mai sau. Trong số những tấm gương tiêu biểu ấy, anh hùng Nguyễn Viết Xuân – người anh hùng với khẩu lệnh bất hủ “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” – mãi mãi là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Anh hùng Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Phù Ninh, huyện Kim Anh (nay thuộc Sóc Sơn, thành phố Hà Nội), trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Lớn lên trong bối cảnh đất nước bị chia cắt, chiến tranh tàn khốc, từ sớm anh đã mang trong mình lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí quyết tâm bảo vệ Tổ quốc. Năm 1952, khi còn rất trẻ, Nguyễn Viết Xuân đã tình nguyện gia nhập quân đội, bước vào hàng ngũ Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng.

Trong quân ngũ, Nguyễn Viết Xuân luôn thể hiện là người chiến sĩ gương mẫu, giàu tinh thần trách nhiệm, không ngại gian khổ, hy sinh. Anh không ngừng học tập, rèn luyện để nâng cao trình độ chuyên môn, nhanh chóng trưởng thành và trở thành chính trị viên đại đội pháo cao xạ. Ở bất cứ cương vị nào, anh cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, được đồng đội tin yêu, cấp trên tín nhiệm. Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, đế quốc Mỹ không ngừng leo thang chiến tranh, dùng không quân và hải quân đánh phá miền Bắc hòng phá hoại hậu phương lớn của cách mạng miền Nam. Trong bối cảnh đó, lực lượng phòng không – không quân giữ vai trò vô cùng quan trọng, trực tiếp bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Nguyễn Viết Xuân cùng đơn vị của mình đã tham gia nhiều trận chiến đấu quyết liệt, lập nên nhiều chiến công xuất sắc.

Ngày 12 tháng 4 năm 1964, trong trận chiến đấu chống máy bay Mỹ đánh phá khu vực cầu Hàm Rồng – một vị trí chiến lược trọng yếu, đại đội của Nguyễn Viết Xuân được giao nhiệm vụ bảo vệ cầu. Khi trận đánh đang diễn ra vô cùng ác liệt, máy bay địch ồ ạt lao xuống ném bom, bắn phá dữ dội. Trong lúc chỉ huy trận địa, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng do mảnh bom, máu chảy nhiều, tình thế vô cùng nguy hiểm. Trước hoàn cảnh đó, dù đau đớn và kiệt sức, anh vẫn nén đau, cố gắng đứng dậy, dùng chút sức lực cuối cùng để hô vang khẩu lệnh lịch sử:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Khẩu lệnh ngắn gọn, dứt khoát nhưng đầy khí phách ấy đã trở thành mệnh lệnh từ trái tim của một người cộng sản, một chiến sĩ yêu nước. Tiếng hô của anh như tiếp thêm sức mạnh tinh thần to lớn cho toàn đơn vị, giúp các chiến sĩ bình tĩnh, kiên cường chiến đấu, bắn rơi nhiều máy bay địch, bảo vệ an toàn cầu Hàm Rồng. Sau đó không lâu, anh Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh, khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sự hy sinh của anh là minh chứng rực rỡ cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, cho chủ nghĩa anh hùng cách mạng cao đẹp của dân tộc Việt Nam. Năm 1967, Nhà nước đã truy tặng anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận công lao to lớn và tấm gương hy sinh cao cả của anh đối với sự nghiệp cách mạng.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, đặc biệt là đoàn viên thanh niên, anh hùng Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một nhân vật lịch sử, mà còn là một tấm gương sống động về lý tưởng, bản lĩnh và trách nhiệm. Anh đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc, đặt lợi ích của dân tộc lên trên sinh mạng của bản thân. Trong giây phút sinh tử, anh không nghĩ đến nỗi đau riêng, mà chỉ nghĩ đến nhiệm vụ, đến đồng đội, đến sự an toàn của đất nước.

Là một đoàn viên thanh niên trong thời kỳ hòa bình, được sống trong độc lập, tự do, bản thân tôi cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn trước sự hy sinh anh dũng của anh hùng Nguyễn Viết Xuân và bao thế hệ cha anh đi trước. Sự hy sinh ấy nhắc nhở tôi rằng, những gì chúng tôi đang có hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người con ưu tú của dân tộc.

Học tập và phấn đấu theo gương các anh hùng liệt sĩ, tôi tự nhủ phải không ngừng rèn luyện bản thân, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với gia đình, nhà trường và xã hội. Trong học tập, tôi cần nỗ lực hơn nữa để trau dồi tri thức, nâng cao năng lực, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Trong cuộc sống, tôi phải sống trung thực, nhân ái, sẵn sàng cống hiến, tham gia tích cực các phong trào Đoàn, các hoạt động vì cộng đồng.

Tấm gương anh hùng Nguyễn Viết Xuân sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường, là nguồn động lực tinh thần to lớn để tôi và thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay tiếp tục phấn đấu, rèn luyện, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các anh hùng liệt sĩ, góp phần viết tiếp những trang sử vẻ vang cho dân tộc Việt Nam. 


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn