ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN VÀ KHẨU LỆNH BẤT TỬ (1964)
Chương 1: Trên trận địa lửa xám
Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, mây đen u ám bao phủ bầu trời vùng đồi Cha Lo (tỉnh Quảng Bình). Đây là tuyến giao thông huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam, trở thành điểm tọa độ lửa bị không quân Mỹ tập trung đánh phá dữ dội.
Đại đội 3 Pháo cao xạ 37mm do Thiếu úy, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân chỉ huy đang làm nhiệm vụ bảo vệ bầu trời vùng đất lửa. Đúng 11 giờ trưa, hàng chục máy bay chiến đấu F-100 và F-105 của không quân Mỹ bất ngờ lao xuống gầm xé không trung, trút hàng loạt bom nổ, bom phát quang và bắn xối xả đạn 20mm xuống trận địa pháo.
Giữa làn mưa bom đạn cày xới, mặt đất rùng rùng rung chuyển, khói đen bốc cao mù mạt. Thiếu úy Nguyễn Viết Xuân đứng vững trên bờ đắp chiến hào, mũ sắt lệch sang một bên, mắt dõi theo từng đường bay của địch. Tiếng gầm thét của động cơ phản lực không thể dập tắt được giọng nói vang dội, điềm tĩnh của người chỉ huy: – Chờ địch vào thật gần mới bắn! Nhắm thẳng vào đầu máy bay địch mà bắn!
Chương 2: Dòng máu nóng và khẩu lệnh lịch sử
Trận chiến diễn ra cực kỳ ác liệt. Một quả đạn 20mm từ máy bay địch bắn trúng đùi phải của Nguyễn Viết Xuân, làm đứt lìa động mạch và vỡ xương. Y tá vội lao đến để sơ cứu, nhưng anh gạt đi và kiên quyết không cho đồng đội rút mình về tuyến sau.
Để không làm ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của pháo thủ, Nguyễn Viết Xuân nén chịu cơn đau xé thịt, tự tay dùng dao găm cắt đứt phần thịt đùi còn dính lại rồi yêu cầu đồng đội nhét gạc vào vết thương. Anh lấy hai tay bấu chặt vào bờ đất hào, gạt phắt chiếc băng gạc đẫm máu ra, gieo mình tựa vào thành chiến hào để tiếp tục quan sát địch.
Nhìn thấy máy bay Mỹ xoay vòng chuẩn bị lao xuống bổ nháo trút đợt bom mới vào trận địa, Nguyễn Viết Xuân dùng hết sức lực còn lại, lấy hơi từ lồng ngực đang trào máu, cất tiếng hô đanh thép làm rung chuyển toàn bộ trận địa:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Mấy lời ngắn gọn, hùng hồn ấy như một luồng điện xông thẳng vào trái tim của từng pháo thủ. Hàng chục nòng pháo 37mm đồng loạt nhô cao, nhả đạn đan thành lưới lửa dày đặc xé rách bầu trời, quật ngã ngay tại chỗ chiếc máy bay F-105 của không quân Mỹ.
Chương 3: Ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ
Vì mất quá nhiều máu, Anh hùng Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên trận địa Cha Lo sau khi cùng đại đội hạ gục máy bay địch. Anh ra đi khi mới tròn 30 tuổi xuân, để lại tấm gương hy sinh oanh liệt và vô cùng cao đẹp.
Khẩu lệnh "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của Nguyễn Viết Xuân nhanh chóng lan truyền khắp các mặt trận, trở thành ngọn đuốc soi đường, biểu tượng cho khí thế tiến công quật cường và ý chí quyết chiến quyết thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam trong suốt thời kỳ chống Mỹ cứu nước.



