Bài viết

ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN VÀ LỜI HÔ BẤT TỬ "NHẮM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt, hình ảnh người chính trị viên pháo cao xạ đứng hiên ngang trên mép hầm đạn, đùi bị đạn xé nát vẫn kiên cường chỉ huy đơn vị quật ngã máy bay giặc đã trở thành biểu tượng bất tử cho khí thế tiến công của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Đó là Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Viết Xuân (1933 – 1964) – người đã để lại khẩu hiệu hành động vang vọng khắp các mặt trận: "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!".

Phú Thọ14/08/2026Xã Tân Tiến (Đoàn xã Tân Tiến)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN VÀ LỜI HÔ BẤT TỬ "NHẮM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"

ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN VÀ LỜI HÔ BẤT TỬ "NHẮM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt, hình ảnh người chính trị viên pháo cao xạ đứng hiên ngang trên mép hầm đạn, đùi bị đạn xé nát vẫn kiên cường chỉ huy đơn vị quật ngã máy bay giặc đã trở thành biểu tượng bất tử cho khí thế tiến công của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Đó là Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Viết Xuân (1933 – 1964) – người đã để lại khẩu hiệu hành động vang vọng khắp các mặt trận: "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!".

1. Chàng trai đất Vĩnh Tường và con đường trở thành Chính trị viên cao xạ

Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã An Tường, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Tuổi thơ đi làm thuê vất vả đã rèn luyện cho anh tinh thần tự lập và tình yêu quê hương tha thiết.

Năm 1952, khi cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, Nguyễn Viết Xuân xung phong nhập ngũ. Anh được phân công vào đơn vị Pháo cao xạ – lực lượng hỏa lực non trẻ nhưng giữ vai trò đặc biệt quan trọng. Trải qua Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, anh luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, điềm tĩnh và hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ.

Sau hòa bình, Nguyễn Viết Xuân tiếp tục học tập, rèn luyện và được bổ nhiệm làm Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn Pháo cao xạ 228 (Sư đoàn 363). Trong vai trò người chỉ huy tinh thần của đại đội, anh không chỉ giỏi về kỹ - thuật tác chiến mà còn luôn sâu sát, yêu thương, coi đồng chí như anh em ruột thịt.

2. Trận huyết chiến trên bầu trời Cha Lo (Quảng Bình)

Tháng 11 năm 1954, thực dân Mỹ và chính quyền Sài Gòn đẩy mạnh các hoạt động bắn phá miền Bắc, đặc biệt là tuyến đường giao thông huyết mạch mở vào chiến trường miền Nam.

Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, Đại đội 3 của Nguyễn Viết Xuân nhận nhiệm vụ bảo vệ vùng trời Cha Lo (huyện Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình) – một trọng điểm giao thông hiểm yếu nơi miền Tây Quảng Bình.

Bất ngờ, từng tốp máy bay phản lực F-100 và F-105 của không quân Mỹ ào ạt lao xuống, trút vô số bom đạn, tên lửa nhằm hủy diệt trận địa pháo của ta. Khói bom mù mịt, đất đá bị cày xới dữ dội, không khí hừng hực như một lò lửa.

Giữa làn mưa đạn rốc-két, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân vẫn điềm tĩnh đứng trên mép hầm chỉ huy, quan sát chặt chẽ đường bay của địch để phất cờ lệnh cho các pháo thủ ngắm bắn. Tiếng hô vang đạc của anh giữa tiếng bom nổ đã giữ vững tâm lý cho toàn đại đội:

  • "Thả nổi tầm bay! Đợi chúng vào thật gần mới nổ súng!"

3. Lời hô bất tử trên mép hầm đạn

Trong một đợt oanh tạc dữ dội, một quả tên lửa của máy bay địch nổ tung ngay sát vị trí chỉ huy. Nguyễn Viết Xuân bị một mảnh đạn xé đứt nát đùi đùi đùi đùi phải, máu phun trào làm đẫm bộ quân phục.

Đồng đội vội lao tới định đưa anh xuống hầm cấp cứu, nhưng Nguyễn Viết Xuân kiên quyết từ chối. Anh tự tay nén đau, dùng băng gạt xiết chặt vết thương rồi dõng dạc nói: — "Tôi chưa chết, trận địa vẫn cần tôi! Hãy tập trung tiêu diệt máy bay giặc!"

Anh yêu cầu đồng đội cắm một cọc gỗ xuống lòng hào để anh tựa lưng vào, tiếp tục đứng thẳng quan sát mục tiêu.

Khi thấy một tốp máy bay Mỹ lao xuống cắt bom thẳng vào vị trí khẩu đội 1, giữa khói bom mù mịt và tiếng động cơ gầm xé trời, Nguyễn Viết Xuân đã dốc hết tàn lực hô lớn khẩu lệnh lịch sử: — "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!"

Lời hô đanh thép như một mệnh lệnh từ trái tim đã truyền một luồng điện nhiệt huyết chạy khắp các khẩu đội pháo. Các pháo thủ gạt phắt khói đạn, xiết chặt tay quay, đồng loạt xả đạn quét thẳng vào bụng chiếc máy bay dẫn đầu. Một chiếc F-100 bốc cháy đùn đùn khói đen, lao thẳng xuống dãy núi đá vôi.

Mặc dù bị thương rất nặng và mất máu nhiều, Nguyễn Viết Xuân vẫn kiên cường bám trụ trên trận địa chỉ huy đồng đội đánh tan các đợt tiến công tiếp theo của địch cho đến khi trút hơi thở cuối cùng.

4. Ngọn đuốc soi đường cho Quân chủng Phòng không - Không quân

Nguyễn Viết Xuân hy sinh khi mới 31 tuổi, nhưng câu nói "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!" của anh lập tức bùng nổ thành một phong trào thi đua quyết thắng trên toàn bộ các mặt trận chống chiến tranh phá hoại miền Bắc của không quân Mỹ.

Lời hô ấy trở thành biểu tượng cho bản lĩnh không sợ hiểm nguy, tinh thần chủ động tiến công và chí khí quật cường của Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Đêm ngày 1 tháng 1 năm 1967, Nguyễn Viết Xuân vinh dự được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Tên của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân được trân trọng đặt cho nhiều đường phố lớn, trường học tại Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh, Quảng Bình, Vĩnh Phúc...

Khẩu hiệu "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!" năm xưa sẽ mãi là kim chỉ nam cho bản lĩnh kiên cường, giữ vững tay súng bảo vệ bình yên cho bầu trời và đất nước Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN VÀ LỜI HÔ BẤT TỬ "NHẮM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!" | Câu chuyện thời hoa lửa