Bài viết

ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN VÀ LỜI HÔ "NHẮM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"

Tác giả: Lê Vân

Phú Thọ18/08/2026xã Gia Lộc (Xã Gia Lộc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN VÀ LỜI HÔ "NHẮM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, năm 18 tuổi, ông trốn gia đình gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam và trưởng thành qua nhiều vị trí từ chiến sĩ bộ binh đến Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn Pháo cao xạ 228 (Đoàn Quân Tiên Phong). Với tính cách chan hòa, sâu sát và kiên cường, ông luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho toàn đơn vị.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong chiến dịch đánh phá miền Bắc bằng không quân của Mỹ, một tốp máy bay F-100 và F-105 đã dội bom dữ dội xuống trận địa pháo cao xạ của Đại đội 3 tại vùng đồi Phủ Lý (Quảng Bình) nhằm bảo vệ tuyến đường chiến lược. Dưới làn mưa bom và tên lửa xối xả, Nguyễn Viết Xuân vẫn bình tĩnh đứng trên đồi cao, tay cầm cờ lệnh, đàng hoàng chỉ huy đơn vị tập trung hỏa lực quật ngã máy bay địch.

Trong lúc trận chiến diễn ra ác liệt nhất, một mảnh vỡ tên lửa của địch găm trúng đùi phải khiến ông bị thương nặng và ngất đi. Khi tỉnh lại, chịu đựng cơn đau xé thịt, ông kiên quyết từ chối y tá băng bó rút lui về tuyến sau. Nhận thấy hỏa lực của đơn vị có dấu hiệu chao đảo, Nguyễn Viết Xuân đã vịn vào thành hầm, đứng vững bằng một chân còn lại và cất tiếng hô vang chấn động toàn trận địa: "Bằng mọi giá bảo vệ mục tiêu, nhắm thẳng quân thù mà bắn!".

Lời hô đập tan sợ hãi đã truyền thêm sức mạnh thần kỳ cho các chiến sĩ pháo thủ. Toàn đại đội đồng loạt nhả đạn, bắn rơi ngay tại chỗ 1 máy bay F-4 của Mỹ và đánh đuổi các tốp máy bay còn lại. Do vết thương quá nặng mất máu cấp, Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên trận địa ở tuổi 31. Lời hô lịch sử của ông đã trở thành khẩu hiệu hành động bất tử của Quân chủng Phòng không - Không quân Việt Nam suốt thời kỳ chống Mỹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn