Anh hùng Lao động

Anh hùng Nông Văn Hòa

Quảng Trị21/04/2026Trần Hồng Quân-UV BCH Đoàn cơ sở công ty Khai thác công trình thủy lợi Quảng Bình (Đoàn cơ sở công ty Khai thác công trình thủy lợi Quảng Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nằm dưới chân núi đá ở xã Mai Pha, thành phố Lạng Sơn, ông Nông Văn Hòa – một cựu thanh niên xung phong nay đã ngoài bảy mươi tuổi – vẫn thường kể lại cho con cháu nghe những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khó nhưng vô cùng tự hào của mình.

Ông sinh năm 1953 trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng quê Xứ Lạng. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng nương, với những con đường đất quanh co của miền núi. Nhưng khi đất nước bước vào giai đoạn kháng chiến ác liệt, chàng trai trẻ Nông Văn Hòa khi ấy mới tròn 18 tuổi đã viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong.

Tuổi trẻ trên tuyến lửa

Những năm đầu thập niên 1970, ông Hòa được điều vào một đơn vị thanh niên xung phong làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông và vận chuyển hàng hóa chi viện cho chiến trường miền Nam. Công việc của các đội viên thanh niên xung phong khi ấy vô cùng vất vả: san lấp hố bom, mở đường, gùi lương thực, đạn dược, cáng thương binh.

Ông Hòa nhớ lại:

“Có những đêm mưa rừng tầm tã, bom đạn vẫn nổ xung quanh. Chúng tôi vừa làm đường, vừa phải cảnh giác bom nổ chậm. Có khi phải nằm sát đất hàng giờ để tránh máy bay địch.”

Thời ấy, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Bữa ăn của các đội viên chỉ có cơm độn sắn, rau rừng. Nhiều khi phải hái lá rừng nấu canh để cầm hơi. Nhưng không ai nản lòng, bởi tất cả đều chung một niềm tin: góp sức cho ngày đất nước thống nhất.

Trong các cuộc kháng chiến, lực lượng thanh niên xung phong đã đóng vai trò rất quan trọng trong việc đảm bảo giao thông, vận chuyển lương thực, vũ khí và chăm sóc thương binh trên các tuyến đường chiến lược.

Riêng tỉnh Lạng Sơn có hàng chục nghìn thanh niên lên đường tham gia lực lượng này, nhiều người đã hy sinh nơi chiến trường.

Những năm tháng không quên

Ông Hòa vẫn nhớ nhất một lần đơn vị phải mở đường xuyên rừng để kịp đưa đoàn xe vận tải đi qua. Bom địch vừa dội xuống, đất đá còn nóng, nhưng cả đội vẫn lao vào san lấp.

“Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là phải thông đường cho xe đi, chậm một giờ là tiền tuyến thiếu đạn, thiếu lương thực,” ông kể.

Có những người đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại trên tuyến đường ấy. Những ký ức đó theo ông suốt cuộc đời.

Trở về đời thường

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Nông Văn Hòa trở về quê hương Lạng Sơn với vết thương chiến tranh và hành trang là những ký ức tuổi trẻ.

Không nghỉ ngơi, ông tiếp tục lao động sản xuất, dựng lại cuộc sống từ hai bàn tay trắng. Ông tham gia các hoạt động của Hội Cựu thanh niên xung phong địa phương, tích cực giúp đỡ những đồng đội có hoàn cảnh khó khăn.

Ngày nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn thường xuyên kể chuyện cho học sinh và đoàn viên thanh niên trong xã về những năm tháng chiến đấu gian khổ. Ông mong thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng rất nhiều hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn