ANH HÙNG PHẠM ĐÌNH NGHIỆP
Đại đội phó Đại đội đặc công 506A tỉnh đội Quảng Ngãi. Tham gia chiến đấu 30 trận, tự tay diệt và bắt sống 79 tên, thu 33 khẩu súng các loại, đánh hỏng một xe M.113.
Trở về từ cuộc chiến đau thương đầy oai hùng của dân tộc, 21 năm sống trong hòa bình lại là 21 năm ông luôn đau đáu nỗi đau tìm cho được hài cốt các đồng đội. Không quản ngại lội suối băng rừng, hiểm nguy, ông cứ kiên trì như thế chỉ mong thực hiện được tâm niệm đưa các anh từ đất lạnh trở về trong hơi ấm của đông đội và quê hương.
Người anh hùng ấy mang tên Phạm Đình Nghiệp, quê ở Phổ Cường, Quảng Ngãi – mảnh đất từng một thời máu lửa và là cái nôi nuôi lớn bao anh hùng cho đất nước. Chúng tôi đã có cuộc hành trình dài gần 1.000km để tìm gặp, tận mắt chứng kiến và lắng nghe những nỗi niềm của ông trong hành trình Nghĩa tình đồng đội đầy gian khổ của mình.Bảy mươi tuổi, ở cái tuổi nghỉ ngơi, vui thú điền viên, quây quần bên con cháu, tại sao ông lại lựa chọn công việc đầy vất vả và khó khăn như vậy?Đồng đội của chúng tôi đã nằm dưới hào nước lạnh suốt 42 năm. Liệt sĩ đã hy sinh, họ không còn gì để mất. Tôi là người trong cuộc, tôi biết họ thiệt thòi như thế nào. Nếu không đưa họ trở về cùng gia đình thì ngàn năm sau họ sẽ vĩnh viên nằm lại trong lòng đất, tôi thấy có tội rất lớn với các gia đình liệt sĩ, với quê hương, đất nước. Cho nên, hễ ở đâu có thông tin về hài cốt liệt sĩ thì ở đó có mặt tôi. Dù phải vượt những chặng đường dài, vào bất cứ lúc nào, đơn vị nào, khó khăn trở ngại đến đâu, tôi đều lăn xả, vượt qua tất cả để tìm đồng đội.Tôi luôn tâm niệm, mình chịu cực một chút, chi tiêu tiết kiệm một chút nhưng giúp được gia đình các liệt sĩ, đưa các anh trở về quê hương đó là niềm vui lớn nhất những năm cuối đời.



