Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG PHẠM HỮU THOAN

Trung sĩ, Tiểu đội trưởng Đại đội 10 thông tin, Tiểu đoàn 78 quân bưu, Cục Thông tin liên lạc; vận chuyển công văn, tài liệu đảm bảo an toàn và kịp thời trên mặt trận phía Tây của Tổ quốc và nước bạn Lào.

Cần Thơ24/01/2026Cao Văn Tuấn (Cao Văn Tuấn-Phường Tân Lộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng chí Phạm Hữu Thoan, sinh năm 1941; dân tộc Kinh; quê ở Nam Tân, Nam Trực, Nam Định; nhập ngũ năm 1961. Khi được tuyên dương anh hùng, đồng chí là Trung sỹ, Tiểu đội trưởng thuộc Đại đội 10, Tiểu đoàn 78, Cục Thông tin liên lạc. Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Sống trong một gia đình nghèo, đầu năm 1945, bố mẹ và hai em đều chết đói, lúc đó Phạm Hữu Thoan mới 4 tuổi phải đi ở với dì. Lớn lên, đồng chí hăng hái tham gia hoạt động dân quân và phong trào thanh niên ở địa phương, sau đó xung phong vào bộ đội, góp phần vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sau 6 tháng huấn luyện tân binh, đồng chí được chuyển về Đoàn 959 làm chiến sỹ quân bưu.Suốt 5 năm công tác ở vùng núi phục vụ chiến trường miền Tây, đồng chí Phạm Hữu Thoan luôn luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, sẵn sàng nhận nhiệm vụ và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trên giao. Phải hoạt động độc lập trong điều kiện gay go, ác liệt gặp nhiều khó khăn, thiếu thốn, công tác luôn luôn khẩn trương phức tạp nên đồng chí rất coi trọng đoàn kết nội bộ, đoàn kết với lực lượng vũ trang và nhân dân nước bạn; vượt mọi khó khăn cùng đồng đội giữ vũng mối liên lạc với cấp trên, chủ động hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.Từ tháng 3 năm 1963, đồng chí được giao nhiệm vụ phụ trách một tổ (gồm 2 người) phục vụ mặt trận Đường số 9. Đoạn đường các đồng chí phải đi liên lạc dài 240km xuyên qua các cánh rừng trùng điệp, nhiều dốc cao, địch lại thường xuyên bắn phá; đồng chí đã không quản ngại khó khăn, nguy hiểm, luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm đối với mỗi công văn, tài liệu, dù trong hoàn cảnh nào cũng quyết tâm bảo vệ chu đáo và chuyển đúng thời gian quy định.Cuối tháng 8 năm 1963, trời mưa nhiều, nước lũ chảy xiết, công văn tài liệu và người không qua được suối. Không để ảnh hưởng đến kế hoạch tác chiến ở chiến trường, đồng chí Phạm Hữu Thoan đã dũng cảm dùng áo mưa gói công văn vượt qua lũ chuyển 8 chuyến. Có chuyến bị nước cuốn trôi, người va đập vào đá bị xây sát nhưng nghĩ đến đồng bào, đồng đội ở chiến trường, đồng chí cố gắng hết sức vượt qua và tiếp tục làm nhiệm vụ, chuyển công văn đến đúng thời gian qui định. Tính chung trong thời gian này, đồng chí đã đi bộ 1.600km, vượt qua gian khổ, bảo đảm chuyển công văn, tài liệu tới đích an toàn. Có tháng liên tục trong 24 ngày, đồng chí chuyển được 350kg tài liệu, vượt qua nhiều chặng đường nguy hiểm.Một lần đi liên lạc với đơn vị bạn, nhưng đơn vị bạn đã chuyển đi không để lại địa chỉ, đồng chí đã kiên trì tìm 3 ngày đêm liền và nối được liên lạc. Nhiều lần bị máy bay địch oanh tạc, Phạm Hữu Thoan đã dũng cảm cùng đồng đội khuân vác, cất giấu tài liệu an toàn.Năm 1964, đồng chí được chỉ định làm Tiểu đội trưởng, tháng 1 năm 1966 làm Trung đội trưởng. Phạm Hữu Thoan luôn gương mẫu xác định: “Coi tài liệu như xương máu, đi công tác là đi chiến đấu…”, cùng anh em trong tiểu đội và trung đội hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Có lần tổ của đồng chí công tác độc lập chỉ có 2 người và một con dao găm, thỉnh thoảng mới mượn được con dao quắm của đơn vị bạn, nhưng 2 đồng chí đã quyết tâm và kiên trì chặt cây làm lán, phá rẫy trồng được 4.000 gốc sắn và cấy được 2 sào lúa, tự túc lương thực trong 6 tháng.Đồng chí Phạm Hữu Thoan luôn nêu cao ý thức tổ chức kỷ luật, tự giác chấp hành nghiêm mọi mệnh lệnh, chỉ thị của cấp trên, luôn chú ý xây dựng đơn vị tiến bộ toàn diện, đoàn kết với đơn vị bạn và nhân dân, nêu cao tinh thần quốc tế, khiêm tốn giản dị, được đồng đội và nhân dân tin yêu.Đồng chí đã được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công hạng Ba; 4 bằng khen và giấy khen, là chiến sỹ thi đua năm 1965.Ngày 1/1/1967, đồng chí Phạm Hữu Thoan được Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.Đời đời nhớ ơn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn