Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Phạm Minh Thư – 18 nghìn chiến công lặng lẽ

Quảng Ninh25/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Phạm Minh Thư – 18 nghìn chiến công lặng lẽ

Có những người anh hùng lập chiến công giữa chiến trường, dưới làn bom đạn.

Nhưng cũng có những người âm thầm chiến đấu sau khi chiến tranh đã kết thúc.

Không tiếng súng.

Không trận địa.

Chỉ có một vùng đất đầy bom mìn còn sót lại và một người lính ngày ngày đối mặt với hiểm nguy để giành lại sự bình yên cho mọi người.

Đó là Trung tá Phạm Minh Thư, người được trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những chiến công đặc biệt trong việc rà phá bom mìn tại sân bay Pleiku. (Báo Nhân Dân điện tử)

Người lính đến với sân bay Pleiku

Cuối năm 1974, Phạm Minh Thư, quê ở Mạo Khê, Đông Triều, Quảng Ninh, viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Sau ngày đất nước thống nhất, tháng 4 năm 1979, ông được điều về công tác tại Tiểu đoàn Bảo đảm kỹ thuật sân bay Pleiku.

Nhiệm vụ chính của đơn vị là bảo đảm kỹ thuật và an toàn cho các hoạt động bay.

Nhưng nơi ông công tác lại chứa một hiểm họa khủng khiếp.

Đó là một khu vực rộng hơn 50 ha còn sót lại rất nhiều bom, mìn và vật liệu nổ từ chiến tranh. (Báo Nhân Dân điện tử)

Những cái chết khiến ông không thể đứng nhìn

Sau chiến tranh, bom mìn vẫn tiếp tục cướp đi sinh mạng của người dân và đồng đội.

Có những vụ nổ xảy ra ngay trong cuộc sống thường ngày.

Những con người vô tội có thể mất mạng chỉ vì vô tình bước lên một quả mìn hoặc chạm vào một vật thể còn sót lại.

Phạm Minh Thư day dứt trước những mất mát ấy.

Ông quyết định phải làm một điều gì đó.

Nhưng công việc rà phá bom mìn không phải nhiệm vụ chuyên môn của mình.

Ông hiểu rất rõ rằng chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến mình mất mạng.

Mười ba năm đối mặt với tử thần

Từ năm 1992 đến 2005, Phạm Minh Thư âm thầm rà tìm và thu gom bom mìn trên khu vực sân bay Pleiku.

Hết giờ hành chính, khi mọi người trở về nhà, ông lại cầm dụng cụ đi vào những bãi đất nguy hiểm.

Ngày nghỉ cũng vậy.

Ngày lễ cũng vậy.

Từng gốc cây.

Từng bụi cỏ.

Từng mét đất.

Ông kiên nhẫn tìm kiếm những “quả bom ngủ quên” dưới lòng đất. (Báo Nhân Dân điện tử)

18.000 lần đối mặt với hiểm nguy

Sau hơn mười năm, ông đã thu gom gần 18.000 quả bom, mìn và các loại vật liệu nổ.

Trong đó có nhiều loại bom, đạn nguy hiểm như MK82, bom bi, rốc-két, đạn cối và các loại mìn còn sót lại từ chiến tranh. (Báo Nhân Dân điện tử)

Có tài liệu thống kê cụ thể 17.549 quả bom, mìn được thu gom an toàn. (baochinhphu.vn)

Mỗi quả bom được lấy lên khỏi lòng đất là một lần ông phải đối diện với cái chết.

Vì vậy, người ta gọi đó là:

“18 nghìn chiến công lặng lẽ.”

Có những lần tử thần chỉ cách vài giây

Trong quá trình làm việc, Phạm Minh Thư nhiều lần thoát chết trong gang tấc.

Có lần ông đang xử lý một quả đạn thì cảm thấy khát nước nên rời đi.

Ông vừa đi được một đoạn ngắn thì quả đạn phát nổ.

Chỉ cần ông ở lại thêm vài giây, hậu quả có thể đã rất khác.

Có lần khác, ông phát hiện một quả bom bi đã biến dạng.

Khi ông vừa ném nó ra xa, quả bom phát nổ trước khi chạm xuống đất.

Những khoảnh khắc ấy cho thấy công việc ông làm nguy hiểm đến mức nào. (Báo Quảng Ninh)

Nếu tôi không trở về…

Điều khiến đồng đội cảm phục hơn nữa là cách ông chuẩn bị trước mỗi lần đi vào bãi bom.

Ông thường sắp xếp giấy tờ, ghi lại kế hoạch công việc.

Nếu chẳng may ông không trở về, người khác vẫn có thể tiếp tục công việc còn dang dở.

Ông không muốn sự hy sinh của mình khiến nhiệm vụ bị dừng lại. (Báo Công an TP Đà Nẵng Online)

Gia đình cũng không biết

Điều đặc biệt là trong nhiều năm, gia đình ông không biết ông đang âm thầm làm công việc nguy hiểm ấy.

Mãi đến sau này, vợ con mới biết.

Người vợ nghe chuyện đã vô cùng lo lắng và khuyên ông dừng lại.

Nhưng ông hiểu rằng nếu vùng đất ấy chưa được làm sạch bom mìn thì nguy hiểm vẫn còn đe dọa người dân.

Biến “vùng đất chết” thành vùng đất xanh

Sau nhiều năm, hơn 50 ha đất quanh khu vực sân bay Pleiku được làm sạch bom mìn.

Nơi từng là vùng đất chết trở nên an toàn hơn cho cuộc sống.

Không dừng lại ở đó, Phạm Minh Thư còn cùng đồng đội trồng cây trên vùng đất từng đầy bom đạn.

Những mầm cây xanh mọc lên.

Sự sống trở lại.

Vùng đất từng gieo rắc chết chóc dần trở thành một không gian xanh của cuộc sống. (Báo Nhân Dân điện tử)

Chiến công được biết đến

Trong suốt thời gian dài, những việc ông làm gần như không được nhiều người biết đến.

Chỉ đến khi đoàn rà phá bom mìn của Bộ Tư lệnh Công binh đến kiểm tra và phát hiện khối lượng bom mìn ông đã thu gom, câu chuyện mới được biết rộng rãi.

Những đóng góp của ông được ghi nhận bằng Huân chương Chiến công hạng Nhất.

Ngày 21 tháng 12 năm 2005, Chủ tịch nước phong tặng Trung tá Phạm Minh Thư danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. (Báo Nhân Dân điện tử)

Ông được biết đến là Anh hùng LLVT nhân dân của Quân chủng Phòng không – Không quân trong thời kỳ đổi mới. (Báo Nhân Dân điện tử)

Người anh hùng không tiếng súng

Phạm Minh Thư không chiến đấu bằng súng.

Vũ khí của ông là sự gan dạ, kiến thức, đôi bàn tay và sự kiên trì.

Ông không tìm kiếm chiến công.

Ông chỉ muốn những người dân sống quanh sân bay được bình yên.

Muốn trẻ em có thể đi lại trên những mảnh đất mà trước đó chỉ cần một bước chân sai cũng có thể mất mạng.

Muốn đồng đội được trở về nhà an toàn.

Câu chuyện còn mãi

Anh hùng Phạm Minh Thư – người đã âm thầm thu gom gần 18.000 quả bom, mìn trên vùng đất Pleiku – là một hình ảnh đặc biệt về người lính trong thời bình.

Chiến tranh đã kết thúc, nhưng ông vẫn tiếp tục chiến đấu với những “kẻ thù” còn sót lại từ chiến tranh.

Không tiếng súng.

Không hào quang.

Chỉ có những bước chân lặng lẽ trên vùng đất đầy hiểm nguy.

Và sau mỗi bước chân ấy là thêm một phần đất được trả lại cho cuộc sống.

18.000 quả bom, mìn được thu gom cũng là 18.000 lần ông đặt sự an toàn của cộng đồng lên trên sự an nguy của bản thân.

Câu chuyện về Phạm Minh Thư nhắc chúng ta:

Có những chiến công không được tạo nên giữa tiếng súng và tiếng reo hò. Có những người anh hùng chỉ lặng lẽ làm một việc tốt suốt nhiều năm, cho đến khi cả cộng đồng được sống bình yên hơn.

Đó chính là vẻ đẹp của những “18 nghìn chiến công lặng lẽ”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn