Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG PHẠM THỊ MAI – BÔNG HOA THÉP TRÊN TUYẾN LỬA VĨNH LINH

Những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước hân hoan trong niềm vui thống nhất, tôi lại có dịp tìm đọc về những trang sử vàng của dân tộc. Giữa muôn vàn những câu chuyện hào hùng ấy, hình ảnh nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Thị Mai hiện lên thật đẹp đẽ và kiêu hãnh. Không phải là một người lính chủ lực dạn dày sương gió, cô là một nữ dân quân du kích, một người con gái của mảnh đất Vĩnh Linh (Quảng Trị) lũy thép anh hùng, người đã viết nên huyền thoại từ những điều bình dị nhất.

Cần Thơ27/01/2026Trần Bảo Trân (Chi đoàn Khu vực 34 – Đoàn phường Ninh Kiều)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ANH HÙNG PHẠM THỊ MAI – BÔNG HOA THÉP TRÊN TUYẾN LỬA VĨNH LINH

Những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước hân hoan trong niềm vui thống nhất, tôi lại có dịp tìm đọc về những trang sử vàng của dân tộc. Giữa muôn vàn những câu chuyện hào hùng ấy, hình ảnh nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phạm Thị Mai hiện lên thật đẹp đẽ và kiêu hãnh. Không phải là một người lính chủ lực dạn dày sương gió, cô là một nữ dân quân du kích, một người con gái của mảnh đất Vĩnh Linh (Quảng Trị) lũy thép anh hùng, người đã viết nên huyền thoại từ những điều bình dị nhất.

Theo dòng lịch sử, cô Phạm Thị Mai sinh ra và lớn lên tại xã Vĩnh Thủy, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị – nơi từng là "túi bom", là tuyến đầu rực lửa của miền Bắc xã hội chủ nghĩa trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước. Tuổi thanh xuân của cô không phải là những giảng đường đại học yên bình như chúng tôi hôm nay, mà là chiến hào, là tiếng còi báo động và bầu trời vần vũ máy bay địch.

Tôi lặng người đi khi hình dung về vóc dáng nhỏ nhắn của cô gái Vĩnh Linh ấy. Năm 1967, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi trăng tròn đẹp nhất của người con gái – cô đã là Trung đội trưởng dân quân. Trong khi thế hệ chúng tôi ở tuổi 18 vẫn còn loay hoay với những ước mơ cá nhân, thì cô Mai đã gánh trên vai trọng trách bảo vệ xóm làng. Sự kiện khiến tôi khâm phục nhất chính là tinh thần chiến đấu quả cảm của cô trước lực lượng không quân hiện đại của đế quốc Mỹ.

Tư liệu kể lại rằng, chỉ với vũ khí bộ binh thông thường, cô cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ địa bàn, phối hợp bắn rơi nhiều máy bay phản lực của địch. Hình ảnh cô dân quân Phạm Thị Mai hiên ngang bắt sống giặc lái Mỹ to lớn ngay trên đồng ruộng quê hương đã trở thành biểu tượng của chiến tranh nhân dân: lấy nhỏ thắng lớn, lấy thô sơ thắng hiện đại. Tôi tự hỏi, sức mạnh nào đã biến một cô gái chân yếu tay mềm thành một "bông hoa thép" cứng cỏi đến vậy? Phải chăng đó là lòng yêu nước nồng nàn và ý chí "Không có gì quý hơn độc lập, tự do"?

Cũng giống như chị Nguyễn Việt Hồng ở Cần Thơ, cô Phạm Thị Mai là minh chứng hùng hồn cho thế hệ thanh niên thời hoa lửa. Họ không chọn cuộc sống an nhàn, họ chọn đối diện với hiểm nguy để đất nước được bình yên. Đứng trước tấm gương của cô, tôi thấy mình thật nhỏ bé. Những khó khăn trong học tập hay cuộc sống thường ngày của tôi dường như chẳng thấm vào đâu so với mưa bom bão đạn mà thế hệ cô đã trải qua.

Và tôi – một thanh niên được sống trong hòa bình – nghĩ gì?

Câu chuyện về cô Phạm Thị Mai nhắc nhở tôi rằng, bầu trời xanh mà tôi đang nhìn thấy hôm nay đã được đánh đổi bằng máu xương và tuổi trẻ của bao thế hệ đi trước. Tôi hiểu rằng, trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay không phải là cầm súng, mà là phải sống tử tế, sống có ích. Chúng tôi phải nỗ lực học tập, rèn luyện tri thức để xây dựng quê hương Quảng Trị nói riêng và Việt Nam nói chung ngày càng giàu đẹp. Phải biết trân trọng lịch sử, tri ân những người có công và không bao giờ được phép lãng quên quá khứ.

Cô Phạm Thị Mai giờ đây đã trở thành một phần của lịch sử, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết từ cuộc đời cô vẫn mãi cháy sáng. Đó là ngọn lửa của lòng dũng cảm, của tình yêu quê hương tha thiết. Ngọn lửa ấy sẽ soi đường cho thế hệ trẻ chúng tôi vững bước vào tương lai. Tôi xin hứa sẽ sống và học tập thật tốt, để xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của những người mẹ, người chị, người anh hùng như cô Phạm Thị Mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn