ANH HÙNG PHẠM VĂN THỌ: TRỌN TÌNH ĐỒNG ĐỘI GIỮA THỜI BÌNH
ANH HÙNG PHẠM VĂN THỌ: TRỌN TÌNH ĐỒNG ĐỘI GIỮA THỜI BÌNH
Sinh ra và lớn lên tại xã Định Hải, huyện Tĩnh Gia (nay là xã Định Hải, thị xã Nghi Sơn, tỉnh Thanh Hóa), xuân tháng 3 năm 1967, khi vừa tròn 17 tuổi, người thanh niên Phạm Văn Thọ đã xếp bút nghiên hăng hái lên đường nhập ngũ vào Sư đoàn 304 (Quân đoàn 2). Đến cuối năm 1967, ông được điều động tăng cường về Đại đội 5, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 3, Sư đoàn 324 (Quân khu 4) – nơi chiến trường gian khổ và ác liệt bậc nhất.
Trong suốt giai đoạn chiến đấu dặm trường từ năm 1967 đến 1975, ông đã trực tiếp tham gia và chỉ huy đơn vị đánh trên 40 trận lớn nhỏ. Với tinh thần dũng cảm, mưu trí và lối đánh táo bạo, ông đã cùng đơn vị tiêu diệt hàng nghìn tên địch; riêng bản thân ông trực tiếp diệt 60 tên, bắt sống 36 tên giặc, thu 50 khẩu súng các loại. Đặc biệt, ông từng dũng cảm bắn rơi tại chỗ 1 máy bay lên thẳng của địch, mở đầu cho phong trào thi đua bắn máy bay rầm rộ trong toàn trung đoàn.
Chiến trường khốc liệt, riêng trong năm 1972, ông đã 3 lần bị thương nặng. Những mảnh đạn ghim sâu vào thịt xương cùng vô số vết thương chiến tranh đã theo ông suốt quãng đời còn lại, mỗi khi thời tiết thay đổi lại nhói đau như một phần ký ức hào hùng mà gian lao. Ghi nhận những cống hiến đặc biệt xuất sắc đó, ngày 06/11/1978, ông vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng nhiều Huân chương Chiến sĩ vẻ vang, Huân chương Chiến sĩ giải phóng và vô số Bằng khen của Trung ương và địa phương.
Rời quân ngũ trở về quê hương vào năm 1990, Anh hùng Phạm Văn Thọ tiếp tục cống hiến năng lượng và tâm huyết của mình cho công tác Hội Cựu chiến binh huyện Tĩnh Gia, trải qua các vị trí Phó Chủ tịch rồi Chủ tịch Hội suốt gần 25 năm. Ông cùng tập thể lãnh đạo xây dựng nhiều phong trào vượt khó làm kinh tế tiêu biểu, đồng thời vận động xây đắp tới 64 căn nhà tình nghĩa dành tặng cho các gia đình chính sách trên địa bàn.
Thế nhưng, đằng sau những tấm Huân chương lấp lánh và góc phòng truyền thống trang trọng lưu giữ bức ảnh chụp chung cùng các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước như Tổng Bí thư Trường Chinh, Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp... lòng ông chưa bao giờ thôi trăn trở. Xã Định Hải quê hương ông có 63 người con ngã xuống vì Tổ quốc thì cả 63 liệt sĩ vẫn chưa ai được trở về với đất mẹ, nghĩa trang quê nhà suốt mấy mươi năm chỉ là nơi thờ vọng.
Dù bản thân là người từng trực tiếp tay chôn cất, an táng rất nhiều chiến hữu năm xưa, nhưng khi cùng thân nhân lặn lội trở lại những ngọn núi, dòng sông ở A Lưới (Thừa Thiên Huế) hay chiến trường Thượng Đức (Quảng Nam), sự biến đổi khốc liệt của địa hình đã khiến bao chuyến tìm kiếm trở về trong vô vọng. Nỗi đau day dứt vì "mình may mắn sống sót nhờ đồng đội, nhưng chưa thể đưa anh em về" luôn đau đẩu trong lòng người lính già.
Không thể mang hết hài cốt đồng đội về quê nhà, Anh hùng Phạm Văn Thọ chọn cách tri ân bằng tình thương và sự chăm sóc tận tụy nhất với những người ở lại. Cứ đều đặn hằng năm kể từ năm 2016, vào dịp Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, ông lại tự nguyện trích một phần từ đồng lương hưu và phụ cấp thương tật ít ỏi của mình để gửi tới 63 gia đình liệt sĩ trong xã. Mỗi suất quà tuy không lớn về vật chất, nhưng chính là "nén hương thơm" tinh thần tri ân sâu sắc, gửi gắm trọn vẹn lời thề son sắt của người lính năm xưa.
Dù đến nay Bác Phạm Văn Thọ đã đi xa, về với bầu trời yên bình và hội ngộ cùng những người đồng đội năm xưa, nhưng hình ảnh một người anh hùng kiên cường trên chiến trường và một người cán bộ cựu chiến binh nghĩa tình, trọn vẹn thủy chung giữa thời bình sẽ mãi là tấm gương sáng ngời, sống mãi trong lòng nhân dân và thế hệ mai sau.


