ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT (1)
Phan Đình Giót sinh năm 1922 ở Hà Tĩnh, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông không có gì ngoài ruộng đồng, bùn đất và những bữa cơm đạm bạc. Từ nhỏ, ông đã quen với việc dậy sớm, làm lụng vất vả. Có lẽ chính cuộc sống gian khó ấy đã rèn cho ông một ý chí rất cứng cỏi.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 ở Hà Tĩnh, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông không có gì ngoài ruộng đồng, bùn đất và những bữa cơm đạm bạc. Từ nhỏ, ông đã quen với việc dậy sớm, làm lụng vất vả. Có lẽ chính cuộc sống gian khó ấy đã rèn cho ông một ý chí rất cứng cỏi.
Khi đất nước bước vào kháng chiến, ông tình nguyện tham gia quân đội. Ông không phải người học cao, cũng không nói những lời hoa mỹ. Nhưng ai từng chiến đấu cùng đều nhận xét: ông gan dạ, thật thà và luôn nghĩ cho đồng đội trước tiên.
Năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu. Đây là trận đánh vô cùng quan trọng, có thể quyết định số phận của cuộc kháng chiến. Đơn vị của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ tấn công cứ điểm Him Lam – một vị trí phòng thủ rất kiên cố của thực dân Pháp.
Đêm 13 tháng 3 năm 1954.
Trời tối đen. Pháo nổ vang trời. Đất rung chuyển. Bộ đội ta xung phong tiến lên trong làn đạn dày đặc. Địch từ trong lô cốt bắn ra như vãi đạn. Rất nhiều chiến sĩ bị thương, bị chặn lại trước hỏa lực mạnh mẽ ấy.
Phan Đình Giót cũng bị thương. Nhưng ông không dừng lại. Ông vẫn bò lên phía trước, từng chút một. Trước mặt ông là một lỗ châu mai – nơi khẩu súng máy của địch đang bắn xối xả, ngăn không cho bộ đội ta tiến lên.
Đồng đội cố ném lựu đạn, nhưng không hiệu quả. Nếu không phá được hỏa điểm này, đợt tấn công có thể thất bại, và sẽ còn nhiều người hy sinh.
Trong giây phút ấy, giữa khói lửa và tiếng súng chát chúa, Phan Đình Giót đã làm một việc mà không phải ai cũng có thể làm.
Ông không chần chừ.
Ông dồn hết sức lực còn lại, lao thẳng về phía lỗ châu mai… và lấy chính thân mình lấp kín họng súng.
Tiếng súng đang rền vang bỗng tắt lịm.
Đồng đội phía sau sững lại trong tích tắc, rồi ào lên như sóng vỡ bờ. Nhờ sự hy sinh của ông, cứ điểm Him Lam bị tiêu diệt. Trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ đã giành thắng lợi.
Phan Đình Giót ngã xuống khi mới hơn 30 tuổi.
Ông không kịp thấy ngày chiến thắng 7/5/1954. Nhưng hành động của ông đã góp phần làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.
Khi kể đến đây, nhiều người thường lặng đi.
Bởi vì điều khiến chúng ta xúc động không chỉ là sự dũng cảm, mà là tinh thần sẵn sàng hy sinh vì đồng đội, vì Tổ quốc. Ông không nghĩ đến bản thân mình. Ông chỉ nghĩ: phải mở đường cho đồng đội tiến lên.
Câu chuyện về Phan Đình Giót không phải để chúng ta chỉ nhớ tên ông, mà để hiểu rằng: có những con người đã chọn đặt lợi ích của đất nước lên trên cả mạng sống của mình.
Và mỗi khi nhắc đến ông, lòng ta lại dâng lên một niềm biết ơn sâu sắc.


