ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT (1)
ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT
Chiều tối ngày 13 tháng 3 năm 1954, ngày đầu tiên mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ. Trung đoàn 314, thuộc Đại đoàn 312, được giao nhiệm vụ đánh chiếm cứ điểm hiểm yếu Him Lam – một trong những cửa ngõ quan trọng nhất của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Bầu trời chạng vạng tối, tiếng súng nổ đinh tai nhức óc. Quân ta dũng mãnh tấn công, nhưng quân Pháp ở Him Lam cố thủ rất kiên cường. Từng đợt xung phong bị chặn lại bởi hỏa lực dày đặc từ các lô cốt và hệ thống hầm hào chằng chịt.
Phan Đình Giót, chiến sĩ tiêu biểu của trung đội, dù chỉ mới ba tháng tuổi quân đã tham gia chiến đấu ở Đường 18 trong trận đánh đồn Tràng Bạch. Cuộc chiến đấu diễn ra gay go, ác liệt. Tiêu diệt xong lô cốt số một, Phan Đình Giót bị thương nặng, cấp trên cho lui ra phía sau, nhưng anh vẫn xin ở lại, tiếp tục làm tròn nhiệm vụ cho đến khi trận đánh kết thúc.Bằng ý chí kiên cường, quân ta đã xuất sắc phá hủy ba lô cốt địch. Đơn vị của anh gần như đã áp sát được khu trung tâm của cứ điểm, chỉ còn cách vài chục mét. Nhưng đúng lúc đó, từ một lỗ châu mai bí mật trên lô cốt cuối cùng, hỏa lực địch bất ngờ tuôn ra như một cơn mưa thép, ghim chặt mọi bước tiến của quân ta.
Lúc này Phan Đình Giót thay mặt cán bộ chỉ huy trung đội ở cánh giữa. Thấy hỏa điểm địch bắn chặn đồng đội. Dù là người lính vóc dáng nhỏ bé nhưng ánh mắt rực lửa quyết tâm, liền đứng phắt dậy, tay ôm chặt một quả lựu đạn cuối cùng. Anh nói với đồng đội, giọng trầm và mạnh mẽ, át đi tiếng bom đạn xung quanh:
-Đồng chí cứ yên tâm! Không thể chần chừ được nữa! Giờ phút này, một giây chậm trễ là hàng chục chiến sĩ của ta phải đổ máu vô ích! Nhiệm vụ là phải mở đường cho đơn vị xông lên!
Anh quay sang người đồng đội thân thiết nhất, trao cho người đó khẩu súng trường: -Đồng chí hãy cầm lấy súng. Nếu tôi không thành công, anh hãy dùng quả lựu đạn cuối cùng này để tiếp tục, không được để lỡ thời cơ! Hãy nhớ, chỉ huy đã nói, đây là trận đánh quyết định danh dự của chúng ta! Phải thắng!
Nói dứt lời, không đợi đồng đội kịp phản ứng, Phan Đình Giót đã nhanh chóng bò lên, lợi dụng những ụ đất nhỏ để tiếp cận lô cốt. Anh ném quả lựu đạn về phía lỗ châu mai.
BÙM! Khói bụi mịt mù, hỏa lực địch tạm thời im bặt.
“Cơ hội đây rồi! Xung phong!” -Một chiến sĩ hô to.
Nhưng khi khói tan, khẩu súng máy từ lỗ châu mai lại khạc lửa dữ dội hơn trước, khiến đội hình ta lại bị ghim chặt, không thể ngẩng đầu.
Tình hình lúc này thật căng thẳng, chính anh hiểu cũng hiểu rằng hỏa điểm của địch chưa bị dập tắt thì máu của đồng đội còn phải đổ. Cán bộ trung đội bị thương vong hết, Phan Đình Giót tự đảm nhiệm vai trò chỉ huy trung đội. Các chiến sĩ vẫn thay nhau xông lên tìm cách diệt hỏa điểm nhưng đều hy sinh, hỏa điểm địch từ lô cốt vẫn bắn mạnh vào bộ đội ta. Lực lượng xung kích bị ùn lại. Phan Đình Giót nhìn trừng trừng vào hỏa điểm địch rồi anh ép người sát mặt đất, bò nhích lên từng tý, thận trọng gần đến lỗ châu mai, với ý nghĩ cháy bỏng, duy nhất là phải dập tắt ngay nó. Anh nâng khẩu tiểu liên bắn mạnh vào lỗ châu mai. Hết đạn, anh thay băng khác tiếp tục bắn. Nhưng khi xung kích xung phong lên thì hỏa điểm địch vẫn bắn ra vô cùng ác liệt.
Ánh mắt anh nhìn về phía ngọn cờ quyết chiến quyết thắng đang tung bay trên đỉnh đồi gần đó, nơi hàng ngàn chiến sĩ đang chiến đấu. Anh cắn chặt răng, một dòng suy nghĩ loé lên trong đầu: “Tổ quốc giao phó cho mình nhiệm vụ mở cửa, thì dù phải hy sinh, cũng phải hoàn thành!” Anh thều thào tự nói với chính mình, như một lời thề cuối cùng: “Chiến thắng vĩ đại đang chờ chúng ta. Vì Bác Hồ, vì đồng đội! Ta không thể để trận đánh này thất bại chỉ vì một họng súng!” Với một ý chí thép, Phan Đình Giót dùng hết sức lực còn lại, bất ngờ lao mình về phía trước. Anh lấy toàn bộ thân mình, tẩm đầy bùn đất và máu, bịt kín lỗ châu mai đang nhả đạn của quân thù. Hỏa lực địch bỗng im bặt hoàn toàn.
Từ phía sau, một chiến sĩ hô vang, giọng nghẹn lại:
-Đồng chí Giót đã mở đường! Tiến lên! Trả thù cho đồng đội!
Tiếng hô “Xung phong!” vang dội, toàn bộ đơn vị ùa lên như vũ bão, thừa thắng tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Him Lam.
Hành động dũng cảm tuyệt vời của Phan Đình Giót đã mở ra thắng lợi đầu tiên, tạo đà cho toàn bộ chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Tấm gương của anh đã trở thành biểu tượng bất tử về chủ nghĩa anh hùng cách mạng, về tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc Quyết sinh".



