Anh hùng Phan Đình Giót (4)
PHAN ĐÌNH GIÓT: KHÚC TRÁNG CA LẤY THÂN MÌNH LÀM CỬA ĐỘT PHÁO
Trong những năm tháng "máu trộn bùn non" của chiến dịch Điện Biên Phủ, có những cái tên đã hóa thành bất tử, trở thành những tượng đài sừng sững trong lòng dân tộc. Nếu phải chọn một hình ảnh rực rỡ và bi tráng nhất để đại diện cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", tôi xin được kể về người anh hùng đã lấy lồng ngực mình để ngăn dòng lửa đạn: Liệt sĩ Phan Đình Giót.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại một vùng quê nghèo ở thôn Vĩnh Yên, xã Tam Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Lớn lên trong cảnh đất nước lầm than, tận mắt chứng kiến nỗi đau của thân phận mất nước, chàng thanh niên ấy đã sớm nuôi dưỡng một ý chí chiến đấu mãnh liệt.
Gia nhập quân đội từ năm 1950, anh tham gia nhiều chiến dịch lớn, từ Trung Du, Hòa Bình đến Tây Bắc. Ở đâu, anh cũng thể hiện tinh thần gan dạ, bền bỉ. Nhưng phải đến trận đánh mở màn tại Điện Biên Phủ, tên tuổi của anh mới thực sự khắc sâu vào sử sách bằng một hành động vượt lên trên mọi giới hạn của con người.
Chiều ngày 13/3/1954, lệnh nổ súng tấn công cứ điểm Him Lam vang lên. Bầu trời Điện Biên rung chuyển bởi tiếng pháo. Đơn vị của Phan Đình Giót có nhiệm vụ đánh bộc phá để mở đường cho quân ta tiến lên. Trận đấu diễn ra vô cùng ác liệt. Kẻ thù từ trong lô cốt hỏa lực mạnh liên tục quạt đạn ra, chặn đứng bước tiến của bộ đội ta. Khói súng mịt mù, tiếng nổ chát chúa. Phan Đình Giót cùng đồng đội dũng cảm xông lên, đánh đến quả bộc phá thứ 8. Anh bị thương ở đùi nhưng vẫn nén đau, tiếp tục băng mình trong làn mưa bom bão đạn. Khi đơn vị tiến đến gần lô cốt số 3, hỏa lực từ lỗ châu mai của địch bỗng khạc lửa dữ dội. Đồng đội của anh ngã xuống rất nhiều. Nếu không dập tắt được hỏa điểm này, cả đội hình sẽ bị vây hãm và hy sinh.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi đạn dược đã cạn, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định làm lay động cả đất trời. Anh dùng hết sức bình sinh còn lại, rướn người vọt lên, áp sát lô cốt địch. Với một tiếng hô vang dậy đất, anh đã dùng chính lồng ngực của mình bịt kín lỗ châu mai. Tiếng súng từ lô cốt địch chợt câm bặt. Một sự im lặng kinh hoàng và thiêng liêng bao trùm trong giây lát trước khi đồng đội anh ào lên như thác lũ, đạp bằng quân thù, cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng lên đỉnh cứ điểm Him Lam. Phan Đình Giót đã ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, nhưng lồng ngực của anh đã trở thành một lá chắn thép, mở đường cho chiến thắng lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.
Câu chuyện về Phan Đình Giót không chỉ là một bài học lịch sử khô khan, mà là một "câu chuyện hoa lửa" rực cháy về lòng yêu nước vô điều kiện. Anh đã dâng hiến thứ quý giá nhất là cuộc đời mình để đổi lấy hòa bình cho dân tộc.
Đứng trước tượng đài của anh, chúng ta hôm nay — những người trẻ được sống dưới bầu trời xanh không bóng giặc — không khỏi tự hỏi: Ta đã làm gì cho Tổ quốc? Sự hy sinh của anh nhắc nhở chúng ta rằng: Mỗi tấc đất dưới chân ta đều được thấm đẫm máu xương của cha ông, và ngọn lửa từ lồng ngực Phan Đình Giót vẫn sẽ mãi cháy để soi sáng lý tưởng cho thế hệ mai sau.



