ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT
Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình nghèo ở Cẩm Quan. Từ nhỏ anh đã phải đi ở cho địa chủ, sớm chứng kiến cảnh áp bức, đói khổ nên nuôi lòng căm thù giặc. Khi kháng chiến chống Pháp bùng nổ, anh tham gia tự vệ rồi xung phong vào bộ đội năm 1950 với quyết tâm chiến đấu bảo vệ quê hương. Trong quân ngũ, Phan Đình Giót luôn dũng cảm, giàu nghị lực và hết lòng vì đồng đội. Cuối năm 1953, anh cùng đơn vị tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Trong trận đánh cứ điểm Him Lam ngày 13/3/1954, dù bị t
Câu chuyện thời hoa lửa của Anh hùng Phan Đình Giót
Nơi vùng quê nghèo thuộc xã Cẩm Quan có một cậu bé tên là Phan Đình Giót. Tuổi thơ của anh là những tháng ngày đói khổ, cơ cực. Cha mất sớm, mẹ một mình nuôi hai anh em trong căn nhà tranh xiêu vẹo. Từ khi mới lên sáu, lên bảy tuổi, Giót đã phải đi ở cho địa chủ để kiếm miếng ăn qua ngày. Những ngày ấy, cậu bé Phan Đình Giót thường nhìn mẹ lặng lẽ vá áo bên ngọn đèn dầu leo lét. Trong lòng cậu luôn cháy lên một nỗi căm hờn trước cảnh người dân nghèo bị áp bức, bóc lột. Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, Giót hăng hái tham gia đội tự vệ ở địa phương. Đến năm 1950, anh xung phong vào bộ đội chủ lực với quyết tâm đánh giặc cứu nước.
Trong quân ngũ, Phan Đình Giót nổi tiếng là người gan dạ, giàu nghị lực và hết lòng yêu thương đồng đội. Những cuộc hành quân xuyên rừng, vượt núi đầy gian khổ không thể làm anh chùn bước. Có lần, thấy đồng đội mệt lả vì đói rét, anh nhường phần cơm ít ỏi của mình rồi lặng lẽ đi sau động viên mọi người tiếp tục hành quân.
Cuối năm 1953, đơn vị của anh nhận lệnh tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Con đường hành quân dài hàng trăm cây số qua núi cao, vực sâu và những cánh rừng lạnh buốt. Những khẩu pháo nặng hàng tấn được bộ đội kéo bằng tay vượt đèo dốc hiểm trở. Trong đoàn quân ấy, Phan Đình Giót luôn là người đi đầu, hăng hái giúp đồng đội kéo pháo, mở đường. Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn vào cứ điểm Him Lam bắt đầu. Pháo của ta nổ vang trời, cả chiến trường chìm trong khói lửa. Các chiến sĩ đại đội 58 dũng cảm lao lên mở cửa đột phá.
Phan Đình Giót ôm bộc phá xông lên giữa làn đạn dày đặc của quân địch. Một tiếng nổ vang lên, hàng rào thứ nhất bị phá tung. Anh tiếp tục lao lên đánh quả bộc phá tiếp theo thì bị thương ở đùi. Máu thấm đỏ quần áo, nhưng anh vẫn nghiến răng chịu đau, tiếp tục chiến đấu. Quân Pháp điên cuồng chống trả. Đạn từ các lô cốt bắn xối xả như mưa khiến nhiều chiến sĩ bị thương. Không chùn bước, Phan Đình Giót lại ôm bộc phá lao lên phá nốt hàng rào cuối cùng, mở đường cho đồng đội tiến công. Bất ngờ, từ lô cốt số 3 của địch, một hỏa điểm mạnh liên tục nhả đạn chặn đứng bước tiến của quân ta. Các chiến sĩ xung kích bị ùn lại trước làn đạn dữ dội. Trong giây phút sinh tử ấy, Phan Đình Giót hiểu rằng nếu không dập tắt được hỏa điểm này, đồng đội sẽ tiếp tục hy sinh. Dù cơ thể đã đầy thương tích, máu chảy ướt đẫm áo, anh vẫn cố bò về phía lô cốt. Anh dùng chút sức lực cuối cùng nâng khẩu tiểu liên bắn mạnh vào lỗ châu mai rồi hét vang: — Quyết hy sinh vì Đảng! Vì dân!
Ngay sau tiếng hô ấy, anh dướn người lao cả thân mình vào bịt kín lỗ châu mai của địch. Khẩu súng máy im bặt. Trong khoảnh khắc đó, toàn đơn vị đồng loạt xung phong như vũ bão. Cứ điểm Him Lam bị tiêu diệt, mở đầu thắng lợi vang dội cho Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Người chiến sĩ năm ấy đã ngã xuống ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, nhưng sự hy sinh anh dũng của Phan Đình Giót đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Đến hôm nay, hơn bảy mươi năm trôi qua, tên tuổi của Anh hùng Phan Đình Giót vẫn sống mãi trong lòng dân tộc Việt Nam như ngọn lửa thiêng soi sáng cho các thế hệ mai sau.



