Cựu chiến binh

Anh Hùng Phan Đình Giót

Nghệ An03/07/2026Trần Đức Việt (trường THPT Diễn Châu 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm nay, bác lại ngồi đây để kể cho các cháu nghe về một người anh hùng, một người đồng đội thuộc thế hệ đàn anh đi trước – người mà mỗi khi nhắc đến tên, lòng bác lại trào dâng một niềm xúc động và cảm phục khôn nguôi. Đó là Anh hùng Liệt sĩ Phan Đình Giót, người đã lấy chính thân mình để lấp lỗ châu mai trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954.

Câu chuyện của anh là một khúc tráng ca bất tử về lòng quả cảm của người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Người con nghèo khổ vùng đất Hà Tĩnh

Anh Phan Đình Giót sinh năm 1922 trong một gia đình nghèo rớt mồng tơi ở làng Tám Chử, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Bố mất sớm, từ năm lên 13 tuổi, anh đã phải đi ở đờ, làm thuê cuốc mướn cho địa chủ để nuôi mẹ và em. Cuộc sống tủi nhục, đói rách dưới chế độ cũ đã hun đúc trong lòng người thanh niên ấy một ý chí căm thù giặc sâu sắc.

Năm 1950, khi phong trào cách mạng sục sôi, anh Phan Đình Giót xung phong nhập ngũ. Anh là một chiến sĩ lực lưỡng, hiền lành, nhưng bước vào trận chiến thì vô cùng gan dạ. Anh từng tham gia nhiều chiến dịch lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc, gánh chịu nhiều vết thương nhưng cứ lành là lại xin ra mặt trận.

Trận đánh lịch sử tại cứ điểm Him Lam

Mùa xuân năm 1954, anh Phan Đình Giót cùng đơn vị tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Đơn vị của anh được giao nhiệm vụ đánh bộc phá mở đường tại cứ điểm Him Lam – một trong những trung tâm đề kháng kiên cố nhất của thực dân Pháp, được ví như "cánh cửa thép" bảo vệ tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. chiều ngày 13/3/1954, lệnh nổ súng mở màn chiến dịch vang lên.

Trận đấu diễn ra vô cùng ác liệt. Pháo binh ta gầm vang, và phía địch cũng điên cuồng trút đạn. Anh Phan Đình Giót lúc đó là Tiểu đội phó bộc phá thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.

Đơn vị của anh có nhiệm vụ lên đánh bộc phá để phá sập các lớp hàng rào dây kẽm gai cho bộ đội ta xung phong. Địch từ trong các lô cốt bắn ra như mưa. Các chiến sĩ ôm bộc phá lao lên người này ngã xuống, người khác lại tiến lên. Bản thân anh Phan Đình Giót dù bị thương nặng ở đùi và vai, máu chảy ròng rã ướt đầm áo, nhưng anh vẫn kiên quyết không rời trận địa, tay vẫn ôm chắc quả bộc phá, bò lên đánh sập hàng rào cuối cùng.

Khúc tráng ca lấy thân lấp lỗ châu mai

Khi hàng rào bị phá, bộ đội ta ào ạt xông lên. Đúng lúc đó, tại hỏa lực mạnh nhất của địch – quả bốt số 3, một khẩu trung liên bắn ra xối xả. Luồng đạn đỏ lựng chẹn ngay trước cửa mở, khiến các chiến sĩ ta bị dồn ứ lại, nhiều đồng đội ngã xuống ngay trước loạt đạn tàn khốc. Nếu không dập tắt được khẩu súng này, cả đội hình xung phong sẽ tan rã, xương máu của anh em sẽ đổ xuống vô ích.

Trong làn mưa đạn, anh Phan Đình Giót bò lên. Anh dùng hết sức lực cuối cùng của cơ thể đang đầy vết thương, trườn đến sát gần bốt địch. Anh ném quả lựu đạn cuối cùng vào bên trong, nhưng khẩu trung liên chỉ câm lặng vài giây rồi lại tiếp tục khạc lửa.

Lúc ấy, súng đã hết đạn, sức lực đã cạn, nhưng ý chí trong anh thì rực cháy. Anh Phan Đình Giót nhìn về phía đồng đội đang bị kẹt lại, rồi nhìn vào lỗ châu mai đang đỏ lửa. Không một chút do dự, anh dồn chút tàn lực còn lại, nhoài người đứng thẳng dậy, lao cả lồng ngực vạm vỡ của mình áp chặt vào lỗ châu mai địch!

“Phựt…” – Tiếng súng khẹt lửa bỗng khựng lại. Xác của anh đã che kín tầm nhìn và chặn đứng làn đạn tàn bạo của kẻ thù.

Chớp thời cơ ngàn năm có một, tiếng hô của vị chỉ huy vang lên xé rách màn đêm: "Trả thù cho anh Giót! Xung phong!". Cả làn sóng chiến sĩ ào lên như triều dâng thác đổ, dẫm nát đồn địch, làm chủ hoàn toàn cứ điểm Him Lam ngay trong đêm mở màn. Anh Phan Đình Giót đã anh dũng hy sinh ở tuổi 32, khi trận đánh vừa kết thúc.

Lời nhắn nhủ gửi thế hệ mai sau

Các cháu ạ,

Hình ảnh anh Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai đã trở thành một biểu tượng bất tử của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Khi người ta khám nghiệm di hài anh, lồng ngực anh đã loang lổ vết đạn, nhưng gương mặt anh thì vô cùng thanh thản. Anh ra đi để đổi lấy sự sống cho hàng trăm đồng đội, đổi lấy chiến thắng chấn động địa cầu tại Điện Biên Phủ.

Bác kể lại câu chuyện lịch sử này để các cháu thấy rằng, cái giá của tự do, của một dải non sông hòa bình ngày hôm nay được dựng lên bằng chính những lồng ngực bằng xương bằng thịt của cha ông như thế.

"Thế hệ các cháu hôm nay không còn phải ôm bộc phá, không còn phải lấy thân mình cản làn đạn giặc. Vũ khí của các cháu bây giờ là tri thức, là công nghệ, là bàn tay và khối óc để dựng xây đất nước. Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống, để ngọn lửa Phan Đình Giót luôn cháy sáng trong lòng mỗi người trẻ Việt Nam."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn