ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT
ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT
Họ và tên: Hoàng Thị Linh
Mã sinh viên: DTF237140231037
Chi đoàn: Sư phạm Anh A K46
THÂN NGƯỜI LẤP LỖ CHÂU MAI –
NGỌN LỬA BẤT DIỆT CỦA ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT
Trong dòng chảy miệt mài của lịch sử dân tộc, có những cái tên không chỉ nằm lại trên trang sách, mà đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, thành nhịp đập trong trái tim mỗi người con đất Việt. Với thế hệ sinh viên chúng tôi - những người được sinh ra khi khói súng đã tan từ lâu - câu chuyện về Anh hùng Phan Đình Giót trong chiến dịch Điện Biên Phủ vẫn luôn là một “bản hùng ca thời hoa lửa” rực rỡ và xúc động nhất.
Tôi vẫn thường tự hỏi, điều gì đã khiến một chàng trai ở độ tuổi đôi mươi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người với bao ước mơ và hoài bão, lại có thể thanh thản và quyết liệt đến thế trước lằn ranh sinh tử?
Ngược dòng thời gian về buổi chiều định mệnh ngày 13/3/1954, tại cứ điểm Him Lam khói lửa mịt mù. Giữa lúc làn mưa bom bão đạn của kẻ thù đang trút xuống như điên dại, hỏa lực từ lô cốt số 3 của địch bắn ra như những vệt lửa chết chóc, chặn đứng bước tiến của quân ta. Trong giây phút nghẹt thở ấy, anh Phan Đình Giót đã không hề do dự. Anh lao lên, dùng chính lồng ngực tràn đầy nhựa sống của mình để bịt kín lỗ châu mai. Hành động ấy không chỉ là sự dũng cảm, mà là một sự bùng nổ của lòng yêu nước đến tận cùng. Anh ngã xuống để đồng đội bước tiếp, để lá cờ "Quyết chiến - Quyết thắng" được tung bay trên nóc hầm de Castries. Lồng ngực anh đã ngăn lại làn đạn sắt đá, nhưng chính nó lại thổi bùng lên ngọn lửa ý chí không bao giờ tắt trong lòng hàng triệu người dân Việt Nam.
Đứng ở góc độ một sinh viên giữa thời bình, khi nhìn lại sự hy sinh của anh, tôi thấy lòng mình thắt lại với một niềm biết ơn vô hạn. Chúng tôi hôm nay không còn phải đối mặt với súng đạn hay hầm hào, nhưng mỗi chúng tôi đều có những “lỗ châu mai” của riêng mình. Đó là sự yếu mềm của bản thân, là những định kiến, hay những rào cản văn hóa khi bước ra biển lớn. Câu chuyện của anh Phan Đình Giót nhắc nhở tôi rằng: Mỗi trang sách tôi lật mở, mỗi từ vựng tôi học được hôm nay đều được đánh đổi bằng máu xương và cả thanh xuân của các bậc cha anh. Chúng tôi hiểu rằng, trách nhiệm của mình không chỉ dừng lại ở việc trau dồi tri thức. Là những sinh viên ngôn ngữ, chúng tôi mang trên vai sứ mệnh của những “người kết nối”. Chúng tôi sẽ dùng ngôn ngữ mình theo đuổi để kể lại câu chuyện về anh - về một người lính Việt Nam bình dị mà phi thường - cho bạn bè quốc tế. Để thế giới biết rằng, cái giá của hòa bình trên mảnh đất hình chữ S này chưa bao giờ là rẻ, và con người Việt Nam luôn có một trái tim nóng hổi, sẵn sàng dâng hiến tất cả cho tổ quốc.
Câu chuyện “thời hoa lửa” của anh Phan Đình Giót sẽ mãi là ngọn đuốc soi sáng tâm hồn tuổi trẻ. Chúng tôi, sinh viên Trường Ngoại ngữ - Đại học Thái Nguyên, nguyện viết tiếp những trang sử mới bằng khát vọng, bằng sự trân trọng quá khứ và niềm tự hào dân tộc khôn nguôi. Cảm ơn anh, người anh hùng đã dùng cả thân mình để thắp sáng hòa bình cho chúng tôi hôm nay.



