ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT - BỨC TƯỜNG THỊT NGĂN LÀN ĐẠN KẺ THÙ
Lại Khánh Ly
Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 là đỉnh cao của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, nơi chứng kiến những tấm gương hy sinh oanh liệt vượt qua mọi giới hạn của trí tưởng tượng. Giữa lòng chảo Điện Biên đầy khói lửa, hành động dũng cảm của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Đình Giót khi lấy thân mình lấp lỗ châu mai đã trở thành một biểu tượng bất tử, mở đường cho đại quân ta tiến vào dinh lũy cuối cùng của thực dân Pháp.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 trong một gia đình bần nông nghèo khổ tại làng Tám Thắng, xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Sớm chịu cảnh mồ côi cha từ nhỏ, ông phải đi ở đờn, làm thuê cuốc mướn để phụ giúp gia đình vượt qua những ngày đói rách. Cuộc sống cơ cực dưới ách thống trị của phong kiến và thực dân đã hun đúc trong lòng người thanh niên đất miền Trung một ý chí cách mạng sục sôi. Năm 1950, ông tình nguyện gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam, trải qua nhiều chiến dịch lớn từ Trung Du, Hòa Bình đến Tây Bắc và luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Mùa đông năm 1953, Phan Đình Giót cùng đơn vị hành quân lên Tây Bắc để chuẩn bị cho trận quyết chiến chiến lược tại Điện Biên Phủ. Ông lúc này là Tiểu đội trưởng bộ binh thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141 của Đại đoàn 312. Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, quân ta nổ súng mở màn chiến dịch bằng cuộc tấn công vào trung tâm đề kháng Him Lam, một trong những cứ điểm kiên cố và quan trọng nhất của quân Pháp bảo vệ phía bắc phân khu.
Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt khi quân ta phải vượt qua nhiều tầng hàng rào dây kẽm gai và bãi mìn dưới làn mưa đạn dày đặc của địch. Tiểu đội của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ dùng bộc phá mở cửa mở. Khi hỏa lực của quân Pháp từ các lô cốt bắn ra xối xả, ông đã dũng cảm ôm quả bộc phá cuối cùng lao lên, đánh sập hàng rào cuối cùng để tạo lối thông cho đồng đội xung phong. Tuy nhiên, lúc quân ta vừa tiến vào đến sát tiền duyên thì bất ngờ bị chặn đứng bởi hỏa lực cực mạnh từ một lô cốt số ba của địch. Khẩu đại liên tại lỗ châu mai của lô cốt này liên tục quét từng tràng đạn điên cuồng, khiến nhiều chiến sĩ ta thương vong, đội hình tiến công rơi vào thế giằng co nguy hiểm.
Lúc này, Phan Đình Giót đã bị thương ở đùi và vai, máu chảy rất nhiều nhưng ông vẫn nén đau đớn, lết dần từng mét dọc theo bờ hào để tiếp cận mục tiêu. Ông dùng hết sức lực còn lại bắn hai quả lựu đạn vào bên trong nhưng hỏa lực địch chỉ tạm câm lặng vài giây rồi lại tiếp tục nhả đạn điên cuồng. Hiểu rằng nếu không dập tắt ngay khẩu đại liên này, xương máu của đồng đội sẽ tiếp tục đổ xuống và thời cơ chiếm lĩnh cứ điểm sẽ trôi qua, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định phi thường. Ông dùng chút sức tàn cuối cùng, rướn người nhổm dậy, lao thẳng thân mình vào lỗ châu mai của lô cốt địch.
Thân hình của người chiến sĩ trẻ tuổi đã che kín họng súng đang đỏ lửa, làm hỏa lực của quân Pháp hoàn toàn bị nghẹt lại. Không một giây chần chừ, các chiến sĩ phía sau đồng thanh hô lớn trả thù cho Phan Đình Giót rồi rầm rộ xông lên, vượt qua lô cốt bị vô hiệu hóa để tiêu diệt toàn bộ quân địch bên trong, cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng lên cứ điểm Him Lam ngay trong đêm mở màn chiến dịch.
Sự hy sinh anh dũng của Phan Đình Giót ở tuổi 32 đã trở thành nguồn động lực tinh thần to lớn cho toàn mặt trận Điện Biên Phủ tiếp tục chiến đấu giành thắng lợi hoàn toàn. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1955. Câu chuyện lịch sử rõ ràng và minh bạch về bức tường thịt ngăn làn đạn kẻ thù của Phan Đình Giót mãi mãi là bài ca kiêu hùng về lòng yêu nước, sẵn sàng hiến dâng cả mạng sống vì nền độc lập và tự do của dân tộc.



