ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT – LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
Lịch sử khàng chiến chống Pháp của dân tộc ta đã khép lại bằng khúc tráng ca Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu". Để làm nên chiến thắng vĩ đại ấy, biết bao người con ưu tú của đất Việt đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Trong muôn ngàn tấm gương chói lọi đó, khoảnh khắc anh hùng Phan Đình Giót lao lên lấy thân mình lấp lỗ châu mai tại cứ điểm Him Lam đã trở thành một biểu tượng tột cùng của đức hy sinh, khắc sâu vào tâm khảm của muôn thế hệ.
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại đồi Him Lam diễn ra vô cùng ác liệt. Quân địch từ trong các lô cốt kiên cố nã đạn ra như mưa, tạo thành một lưới lửa dày đặc chặn đứng hướng tiến công của bộ đội ta. Nhiều chiến sĩ đã ngã xuống, đội hình bị ùn lại. Trong giờ phút sinh tử ấy, tiểu đội phó Phan Đình Giót dù đã bị thương nát đùi, máu chảy ướt đẫm gấu quần, vẫn kiên quyết không rời trận địa. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu xương, trườn lên nhổn từng trái bộc phá, ném lựu đạn để phá vòng vây. Thế nhưng, từ một lỗ châu mai bí mật, hỏa lực của địch vẫn điên cuồng tuôn ra, quét sạch những nỗ lực tiến lên của đồng đội.
Giữa khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng tích tắc, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định làm chấn động lịch sử. Anh dùng chút sức lực cuối cùng, vươn người lên, nhào cả tấm thân nát bấy của mình bịt kín lỗ châu mai địch. Tiếng súng đại liên của giặc bỗng chốc im bặt. Cả trận địa lặng đi trong giây lát trước sự hy sinh quá đỗi vĩ đại ấy, để rồi ngay lập tức, tiếng hô "Xung phong!" vang lên rền rĩ. Cán bộ, chiến sĩ ta ào lên như một cơn thác lũ, đè bẹp hoàn toàn cứ điểm Him Lam, mở toang cánh cửa để làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ lịch sử.
Hành động của anh hùng Phan Đình Giót không đơn thuần là một hành động quân sự. Đó là một sự thăng hoa vĩ đại vượt lên trên mọi bản năng sinh tồn cơ bản nhất của con người. Bản năng tự nhiên luôn thôi thúc con người trốn tránh cái chết, tìm kiếm sự an toàn. Nhưng với Phan Đình Giót, tình yêu Tổ quốc, tình thương đồng đội đã trở thành một thứ "siêu bản năng". Anh đã lấy tấm thân bằng xương bằng thịt của mình để làm một viên đạn cuối cùng, một viên đạn kết tụ lòng căm thù giặc sâu sắc và khát vọng giải phóng quê hương. Anh chấp nhận nát tan thân mình để đồng đội được sống, để dân tộc được trường tồn.
Đứng trước sự hy sinh tột bậc ấy, những học sinh lớp 11 được sinh ra và lớn lên dưới bầu trời tự do như chúng em không khỏi cúi đầu, lặng người đi vì xúc động và biết ơn sâu sắc. Nền hòa bình mà chúng em đang tận hưởng từng giây, từng phút hôm nay không phải tự nhiên mà có. Mỗi buổi sáng cắp sách đến trường, mỗi bữa cơm gia đình đầm ấm, mỗi giấc ngủ yên bình không tiếng còi báo động... tất cả đều được đánh đổi bằng máu, bằng thanh xuân, bằng cả sinh mệnh của những người anh hùng như Phan Đình Giót. Cái giá của hòa bình là vô giá, bởi nó được xây đắp từ hàng triệu mảnh đời đã hiến dâng cho Tổ quốc.
Thấu hiểu sâu sắc cái giá của nền hòa bình hiện tại, tuổi trẻ chúng em nguyện khắc ghi trong tim đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Ngày nay, Tổ quốc không đòi hỏi chúng em phải "lấp lỗ châu mai" bằng máu thịt, nhưng lại cần chúng em lấy tri thức, sự sáng tạo và nhiệt huyết tuổi trẻ để lấp đi những tụt hậu, yếu kém, lấp đi những khó khăn trên con đường xây dựng đất nước cường thịnh. Chúng em xin hứa sẽ sống, học tập và rèn luyện thật tốt, để không phụ lòng biết ơn đối với những người đã ngã xuống, mãi mãi xứng đáng với tinh thần bất diệt của thời hoa lửa.



