ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT TRÊN ĐỒI HIM LAM
Trời Điện Biên năm ấy lạnh buốt. Trong chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ, từng tấc đất đều phải đánh đổi bằng máu.
Phan Đình Giót – một người lính bình dị – cùng đồng đội xung phong đánh vào cứ điểm của địch. Đạn bắn như mưa, đất đá tung lên mù mịt. Mỗi bước tiến là một lần đối mặt với cái chết.
Khi đơn vị tiến gần đến lô cốt địch, hỏa lực từ một lỗ châu mai bắn ra dữ dội, chặn đứng mọi đường tiến. Đồng đội ngã xuống. Tiếng kêu xen lẫn tiếng súng khiến không khí trở nên nghẹt thở.
Giót cũng đã bị thương. Máu thấm ướt áo. Nhưng anh vẫn cố bò lên phía trước.
Anh nhìn thấy: nếu không phá được lô cốt ấy, cả đơn vị sẽ bị chặn lại… có thể hy sinh hết.
Khoảnh khắc ấy, anh không do dự.
Anh gượng dậy, dùng hết sức lực còn lại, lao đến sát lô cốt. Rồi…
anh lấy chính thân mình, lấp kín lỗ châu mai.
Tiếng súng bỗng im bặt.
Đồng đội phía sau sững lại trong giây lát… rồi bật lên tiếng hô xung phong. Họ tràn lên, tiêu diệt cứ điểm, mở đường tiến quân.
Còn Giót…
anh nằm đó, lặng yên.
Nhưng chính sự hy sinh của anh đã trở thành con đường sống cho biết bao người khác.
Sau này, khi nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta không chỉ nhớ đến chiến thắng vang dội, mà còn nhớ đến người lính đã dùng chính cơ thể mình để đổi lấy chiến thắng ấy.
Câu chuyện của Phan Đình Giót khiến nhiều người lặng đi, bởi nó giản dị mà quá đỗi vĩ đại:
một con người bình thường, trong một khoảnh khắc, đã chọn hy sinh tất cả vì đồng đội và Tổ quốc.


