ANH HÙNG PHI CÔNG NGUYỄN VĂN BẢY-CÁNH CHIM BẤT TỬ CỦA BẦU TRỜI ĐẤT VIỆT
Lật những trang sử vàng son của dân tộc,có những cái tên vĩ đại luôn gắn liền với hành trình phát triển của đất nước,cũng có những cái tên không được cất thành lời,mà đã mãi mãi hóa thân vào hình hài Tổ quốc.Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy cũng chính là một trong những cái tên đã ghi dấu ấn đậm vào lịch sử nước nhà như thế.Tuy nhiên, điều khiến tên tuổi của ông trở nên có sức sống mạnh mẽ trong trái tim đồng bào, đồng chí, đồng đội không chỉ nằm ở những chiến công hiển hách, mà còn ở cuộc sống

Lật những trang sử vàng son của dân tộc,có những cái tên vĩ đại luôn gắn liền với hành trình phát triển của đất nước,cũng có những cái tên không được cất thành lời,mà đã mãi mãi hóa thân vào hình hài Tổ quốc.Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy cũng chính là một trong những cái tên đã ghi dấu ấn đậm vào lịch sử nước nhà như thế.Tuy nhiên, điều khiến tên tuổi của ông trở nên có sức sống mạnh mẽ trong trái tim đồng bào, đồng chí, đồng đội không chỉ nằm ở những chiến công hiển hách, mà còn ở cuộc sống bình dị sau ánh hào quang:Một người nông dân giản dị luôn nở nụ cười rực rỡ trên môi, một con người lương thiện, ấm áp và khiêm nhường đến tận cùng.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bảy sinh ngày 2,tháng 2,năm 1936 tại làng Hòa Thành, quận Lai Vung, tỉnh Sa Đéc,nay là tỉnh Đồng Tháp.Tên khai sinh của ông là Nguyễn Văn Hoa.Cái tên ấy khiến hồi còn nhỏ ông hay bị bạn bè trêu chọc:“Sao nghe giống tên con gái!”.Bởi vậy mà người chiến sĩ cảm thấy ngại ngùng, xấu hổ,và từ đó cái tên Nguyễn Văn Bảy ra đời,đơn giản chỉ bởi ông là con thứ 7 trong gia đình.Vậy là cuộc đời cậu bé Nguyễn Văn Bảy từ đó gắn với những con số 7 như một sự trùng hợp lạ kỳ,và cái tên ấy sau này cũng đã trở thành huyền thoại trên bầu trời Tổ quốc.
Năm 17 tuổi,dù ngày ngày bên tai luôn vang mong muốn của người cha miền Tây: “Đàn ông phải có nhà, có vợ mới ra dáng người lớn!”, chàng thanh niên Nguyễn Văn Bảy vẫn quyết định trốn nhà theo bộ đội và bắt đầu những năm tháng rèn luyện trong quân ngũ. Khi ấy,người thanh niên tuổi 17 mới có trình độ văn hóa lớp 3, nên sau khi trúng tuyển, ông được đưa lên trường Văn hóa Lạng Sơn của Quân đội để học văn hóa cấp tốc, đồng thời học ngoại ngữ.
Cho đến năm 1960, ông là 1 trong 10 chiến sĩ của Sư đoàn được chọn đi khám tuyển phi công và tham gia khóa đào tạo phi công tại Trung Quốc sau khi vượt qua những vòng khám sức khỏe căng thẳng.Một người lính xuất thân từ đồng ruộng, chưa từng tiếp xúc với kỹ thuật hiện đại lại được chọn đi huấn luyện để trở thành phi công-Những thao tác cơ bản, những kỹ thuật phức tạp, tất cả đều mới mẻ và đầy thử thách với người chiến sĩ trẻ.Nhưng ông không nản lòng mà kiên trì luyện tập, bắt đầu từ những bài học cơ bản nhất rồi dần dần tiến tới kỹ thuật phức tạp hơn.Lúc được cử đi học lái máy bay, Nguyễn Văn Bảy thậm chí còn chưa biết đi xe đạp, nhưng bằng ý chí mãnh liệt ,bằng nghị lực kiên cường, ông đã lái những chiếc Yak-18, MiG-15, MiG-17 bay thật cao, viết nên một huyền thoại về những trận không chiến trên bầu trời Việt Nam.
Trong trận chiến trên không đầu tiên mà Nguyễn Văn Bảy xuất kích vào ngày 7/10/1965, chiếc MiG-17 ông cầm lái đã bị một chiếc F-4 Phantom của địch bắn bằng tên lửa AIM-7 nổ ở khoảng cách gần,hậu quả là chiếc máy bay của ông bị thủng đến 84 lỗ. Tình hình nguy cấp, dưới mặt đất lệnh cho ông nhảy dù, nhưng thấy máy bay vẫn còn điều khiển được, ông Bảy xin phép không nhảy và giữ bình tĩnh điều khiển máy bay về sân bay hạ cánh an toàn,điều đó làm các chuyên gia Liên Xô và thợ máy của ta khi ấy vô cùng kinh ngạc,trầm trồ.Chiến công đầu tiên mà ông lập được trên bầu trời là bắn rơi một máy bay F-4C của không quân Mỹ-Mở đầu của chuỗi thành tích ấn tượng và kì diệu sau này.
Có lần, sau một trận đánh lớn, chiến sĩ Nguyễn Văn Bảy vinh dự được mời vào ăn cơm cùng với Bác, được Bác khen ngợi và dặn dò: “Chú đánh giỏi đấy. Nhưng đánh giỏi phải biết giữ mình. Còn sống để mà đánh lâu dài!”.
Tháng 1/1967, Thượng úy phi công Nguyễn Văn Bảy được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Sau khi được tuyên dương và vinh dự nhận danh hiệu, phi công Nguyễn Văn Bảy còn tham gia nhiều trận đánh khác và bắn rơi thêm 3 máy bay nữa của Mỹ chỉ trong 4 tháng đầu năm 1967, nâng tổng số chiến công lên 7 chiếc, trong đó có 4 chiếc F-4 Phantom II, 2 chiếc F-105 Thunderchief và 1 chiếc F-8 Crusader.Điều làm nên sự kì diệu và vĩ đại trong mỗi chiến thắng của ông chính là chiếc MiG-17,một chiếc máy bay được xem là “lỗi thời”, lạc hậu so với đối phương:“Không có radar, không tên lửa tầm nhiệt, chỉ vũ trang bằng pháo 23mm và 37mm”,một chiếc máy bay nhiều lần bị Mỹ coi là cổ lỗ sĩ,không thể so được với những chiếc F-4 Phantom II hay F-105 Thunderchief đầy tối tân, hiện đại.Ông được ghi nhận là phi công duy nhất dùng MiG-17 bắn rơi nhiều máy bay Mỹ nhất trên thế giới,từ đó tên tuổi ông trở thành nỗi ám ảnh,nhưng cũng gắn liền với sự kính nể,thán phục của nhiều phi công Mỹ kỳ cựu.
Nhưng sau đó,để giữ gìn lực lượng nòng cốt và làm tiền đề cho sự phát triển của Không quân, sau khi ông bắn rơi chiếc máy bay thứ 7, Bác Hồ chỉ thị không để phi công Nguyễn Văn Bảy trực tiếp tham gia chiến đấu mà chỉ làm công tác chỉ huy và bay kèm các phi công trẻ trong khi huấn luyện bay. Sau này nhắc đến chuyện này, phi công Nguyễn Văn Bảy có lần nói: “Nếu Bác cho trực tiếp đánh nữa thì có thể tôi sẽ bắn rơi thêm vài chiếc nữa, nhưng cũng có thể đã hy sinh…”. Câu nói ấy đã thể hiện một tinh thần quả cảm, sẵn sàng đối mặt với cái chết một cách tự nguyện và thanh thản để chiến đấu và bảo vệ bầu trời của Tổ quốc thiêng liêng.
Anh hùng Nguyễn Văn Bảy vinh dự được Bác Hồ tặng 7 Huy hiệu mang tên Người.Trong cuộc chiến đấu trên không bảo vệ bầu trời Tổ quốc, người phi công ấy đã làm nên huyền thoại với 94 lần xuất kích, 13 lần nổ súng, 7 máy bay của Mỹ phải nằm lại,và không một lần nào phải nhảy dù giữa cuộc chiến.Nhưng trong cuộc đời cao cả với biết bao chiến công trên không rực rỡ như thế,chuyến bay mà Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy nhớ suốt đời chính là chuyến bay mà ông phải nén đau thương, gạt nước mắt để cất cánh - Chuyến bay qua Quảng trường Ba Đình để vĩnh biệt Bác kính yêu.
Cuộc đời của người phi công huyền thoại ấy còn khiến đồng bào, chiến sĩ cả nước thêm mến yêu, cảm phục khi ông rời buồng lái máy bay và trở về làm một người nông dân chăm chỉ, cần mẫn nơi ruộng đồng. Nghỉ hưu với quân hàm Đại tá,dáng người mảnh khảnh, đôi chân trần, tấm áo bà ba giản dị và cây cuốc trên vai, ông sống một cuộc sống của người nông dân thực thụ bên gia đình. Người dân trong thôn ấp gọi ông: “Ông Bảy lúa”, “Ông Bảy ruộng”…,còn biết bao danh hiệu của người anh hùng quả cảm đã viết nên một huyền thoại trên bầu trời Tổ quốc và lịch sử của lực lượng Không quân Việt Nam ấy,thì bà con làng xóm vẫn mãi khắc ghi trong tim.
Anh Nguyễn Quốc Anh-con trai thứ của anh hùng Nguyễn Văn Bảy từng chia sẻ: “Ba tôi từng ngồi lại với tôi, giọng trầm ngâm kể: Đã làm lính, sống chết là chuyện bình thường. Nhưng chiến đấu để con cháu được sống trong yên bình, để quê hương không còn tiếng bom rơi, đó mới là điều ba trăn trở mỗi lần cất cánh.”Lời nói ấy không chỉ là lời của một người lính, mà là tâm nguyện của một người cha, một người chồng, một người nông dân Nam Bộ nặng tình,nặng nghĩa với Tổ quốc.
Có những người lính khi ra đi phải gác lại những giấc mơ tuổi trẻ,phải chấp nhận chia xa gia đình để lao vào lửa đạn, để bảo vệ mảnh đất quê hương.Nhưng với anh hùng Nguyễn Văn Bảy,có lẽ bóng hình Tổ quốc đầy sắc cờ hoa,hình dáng quê hương,mái nhà vẫn bình yên ở đó,hay thậm chí là chiến trường khói lửa mịt mù,bên tai nghe tiếng nói cười,bóng dáng đồng đội cũng chính là một ước mơ vĩ đại mà ông đã dành cả tuổi trẻ,cả cuộc đời để theo đuổi.Để rồi,khi hòa bình về với dân tộc,người chiến sĩ già từng gắn bó cả thanh xuân với bầu trời vẫn luôn giữ trên môi nụ cười rạng rỡ,hạnh phúc,mãi cho đến khi tên của người anh hùng vĩ đại ấy nhắm mắt thanh thản,mãi mãi hóa thân vào hình hài Tổ quốc…


