Anh hùng phi công: Nguyễn Văn Bảy
Cuộc đời của anh hùng làm nên lịch sử
Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bảy là một trong những phi công tiêm kích huyền thoại và xuất sắc nhất của Không quân nhân dân Việt Nam, người đã khắc ghi tên mình vào lịch sử quân sự thế giới bằng những chiến công phi thường trên bầu trời miền Bắc. Cuộc đời ông là một bản anh hùng ca đầy ly kỳ, mở đầu bằng một sự trùng hợp vô cùng kỳ lạ và thú vị gắn liền với con số bảy định mệnh xuyên suốt từ lúc sinh ra cho đến khi trưởng thành. Ông lấy tên là Bảy, sinh ra là người con thứ bảy trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống cách mạng tại huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp.
Năm mười bảy tuổi, để phản đối cuộc hôn nhân sắp đặt theo tục lệ quê nhà, ông đã quyết định trốn gia đình để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc, tham gia vào lực lượng du kích địa phương rồi sau đó tập kết ra Bắc. Khi quân đội tiến hành tuyển chọn phi công để gửi sang Liên Xô đào tạo, cậu thanh niên miền Nam Nguyễn Văn Bảy lúc đó mới chỉ học hết lớp ba trường làng, hoàn toàn chưa có nền tảng kiến thức khoa học kỹ thuật để tiếp thu lý thuyết hàng không phức tạp. Thế nhưng, bằng một quyết tâm sắt đá và tinh thần tự học vượt bậc, ông đã tham gia vào một lớp bổ túc văn hóa đặc biệt được tổ chức theo phương châm thần tốc bảy ngày lên bảy lớp để nhanh chóng hoàn thành chương trình phổ thông tối thiểu, đủ điều kiện bước lên khoang lái của những chiếc máy bay chiến đấu.
Khi trở về nước vào năm 1965, giữa lúc cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của đế quốc Mỹ đối với miền Bắc Việt Nam đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, ông Nguyễn Văn Bảy đã lập tức xung trận trong màu áo của Trung đoàn Không quân tiêm kích 923. Trong các trận chiến sinh tử trên bầu trời, ông điều khiển chiếc tiêm kích MiG-17 đời cũ, loại máy bay có tốc độ cận âm chậm chạp, không có hệ thống radar dẫn đường hiện đại và hoàn toàn không được trang bị tên lửa mà chỉ có ba khẩu pháo dập truyền thống.
Đối thủ trực diện của ông và các đồng đội lại là những phi công sừng sỏ của Không lực và Hải quân Mỹ, điều khiển những siêu tiêm kích siêu âm thế hệ mới tối tân bậc nhất thời bấy giờ như Thần sấm F-105 hay Con ma F-4, có tốc độ bay nhanh gấp đôi và tầm hỏa lực vượt trội. Để san lấp khoảng cách quá lớn về mặt công nghệ vũ khí, ông Bảy cùng các phi công Việt Nam đã sáng tạo ra chiến thuật núp mây dũng cảm và lối đánh áp sát cận chiến đầy mưu trí. Ông thường tận dụng địa hình mây mù của vùng nhiệt đới để ẩn nấp, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ rồi bất ngờ lao ra như một tia chớp, tiếp cận máy bay địch ở cự ly cực gần, có lúc chỉ cách vài trăm mét, rồi mới xả những loạt pháo sấm sét khiến đối phương không kịp trở tay hay phóng tên lửa đánh trả.
Bằng lối đánh xuất quỷ nhập thần và tinh thần quả cảm không sợ hy sinh đó, ông đã xuất kích tổng cộng 94 lần, trực tiếp tham gia vào 13 trận không chiến ác liệt trên cao và tự tay bắn rơi 7 chiếc máy bay hiện đại của Mỹ mà không một lần bị đối phương bắn trúng hay phải nhảy dù thoát hiểm. Chiến tích bắn hạ 7 máy bay Mỹ đã đưa ông vào hàng ngũ một trong số ít những phi công Việt Nam đạt danh hiệu Ách, một danh hiệu quốc tế cao quý dành riêng cho các phi công huyền thoại bắn rơi từ 5 máy bay địch trở lên trong sự nghiệp.
Có những trận đánh đi vào huyền thoại khi chiếc MiG-17 của ông bị mảnh đạn của kẻ thù cày nát, thân máy bay thủng tới hơn 80 lỗ lớn nhỏ, nhưng bằng bản lĩnh kiên cường và đôi bàn tay khéo léo, ông vẫn bình tĩnh điều khiển con én bạc bị thương hạ cánh an toàn xuống đường băng dã chiến. Với những đóng góp đặc biệt xuất sắc, vào năm 1967, ông đã vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới mang quân hàm Thượng úy, và được đích thân Chủ tịch Hồ Chí Minh nhiều lần khen ngợi, tặng huy hiệu của Người.
Sau những năm tháng oanh liệt trực tiếp mặt đối mặt với tử thần trên không, ông Nguyễn Văn Bảy được rút về tuyến sau để làm công tác huấn luyện, truyền thụ kinh nghiệm xương máu cho các thế hệ phi công trẻ và đảm nhận nhiều chức vụ chỉ huy cốt cán. Ông lần lượt giữ các trọng trách như Trung đoàn trưởng Trung đoàn Không quân 937, Phó Tư lệnh Sư đoàn Không quân 372 và cuối cùng là Phó Tham mưu trưởng Quân chủng Không quân Việt Nam. Sau ngày đất nước hoàn toàn thống nhất vào năm 1975, ông tiếp tục cống hiến trí tuệ của mình trong việc tiếp quản, điều hành và tổ chức lại các sân bay chiến lược tại miền Nam như Tân Sơn Nhất, Biên Hòa và Cần Thơ, đặt nền móng vững chắc cho sự phát triển của không quân thời bình.
Cho đến năm 1990, khi chính thức nhận quyết định nghỉ hưu với quân hàm Đại tá, ông lại khiến tất cả mọi người phải ngỡ ngàng và khâm phục bởi quyết định từ bỏ cuộc sống thành thị phồn hoa để đưa gia đình quay trở về quê hương Lai Vung, Đồng Tháp. Tại vùng quê sông nước Nam Bộ, người cựu phi công anh hùng đã cởi bỏ bộ quân phục lấp lánh huân chương để trở lại làm một lão nông tri điền thực thụ. Ông tự tay đào ao nuôi cá, trồng sen, làm ruộng, cắt cỏ và vui vầy với ruộng vườn như bao người nông dân chất phác khác.
Hình ảnh vị Đại tá không quân lừng lẫy một thời giờ đây ngày ngày mặc chiếc áo bà ba sờn vải, đi chân đất, đội mũ tai bèo, nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi đã trở thành biểu tượng vô cùng gần gũi và thân thương trong lòng người dân xứ sen hồng. Đáng quý hơn cả, ông luôn mở rộng cánh cửa ngôi nhà lá bình dị của mình để đón tiếp chòm xóm, bạn bè và thậm chí là cả những đoàn cựu phi công Mỹ từng là đối thủ ở bên kia chiến tuyến năm xưa sang thăm, cùng nhau ngồi uống trà, nhâm nhi ly rượu đế và chia sẻ những câu chuyện về hòa bình bằng một tấm lòng bao dung, vị tha sâu sắc. Cho đến khi trút hơi thở cuối cùng vào năm 2019 tại Bệnh viện Quân y 175 ở tuổi 83, Đại tá Nguyễn Văn Bảy đã sống một cuộc đời trọn vẹn và cao đẹp, một biểu tượng bất tử của tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường trong chiến đấu và nhân cách khiêm nhường, giản dị, sáng ngời của con người Việt Nam qua các thời kỳ lịch sử.



