Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy - "Cánh chim bất tử từ đồng ruộng"
Ít ai có thể hình dung được rằng, một cậu bé xuất thân từ vùng sông nước miền Tây, lớn lên chưa một lần biết đến xe đạp, lại có thể trở thành một trong những phi công huyền thoại của Không quân Nhân dân Việt Nam, người đã bắn rơi 7 máy bay phản lực hiện đại nhất của Mỹ thời bấy giờ. Đó là cuộc đời của Anh hùng Nguyễn Văn Bảy, người phi công từng được Bác Hồ khen ngợi và nhắc nhở phải "biết giữ mình để đánh lâu dài".
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở Đồng Tháp, tuổi thơ của cậu bé Nguyễn Văn Bảy
chỉ quanh quẩn với ruộng đồng, bờ tre và những con kênh. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ
bùng nổ, chàng thanh niên hai mươi tuổi mang trong mình lòng căm thù giặc và khát khao được
cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Ông tình nguyện nhập ngũ và thi tuyển vào lực lượng không quân non
trẻ. Vượt qua mọi giới hạn về trình độ văn hóa, từ một người chỉ học văn hóa cấp tốc từ lớp 4 lên
lớp 10, ông được cử đi đào tạo phi công tại nước ngoài.
Trở về nước, ông lái chiếc MiG-17 – một loại máy bay bị không quân Mỹ coi là "cổ lỗ sĩ", vì nó
không có radar, không có tên lửa tầm nhiệt, chỉ được trang bị pháo 23mm và 37mm. Trong khi
đó, đối thủ của ông là những chiếc F-4 Phantom và F-105 Thunderchief hiện đại, được trang bị
tên lửa tiên tiến. Nhưng chính trên chiếc máy bay thô sơ ấy, cái tên Nguyễn Văn Bảy đã làm nên
lịch sử. Với lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tài năng bay điêu luyện, ông đã hạ gục 7 "con
chim săn mồi" của không lực Hoa Kỳ.
Đồng đội và thế hệ sau này nhớ đến ông không chỉ qua chiến công mà còn qua một "định luật"
rất riêng, rất đời thường nhưng chất chứa sự lạc quan, thép: "Nó có tên lửa nhưng chưa chắc
bắn được, bắn được chưa chắc đã trúng, trúng chưa chắc gì đã rơi, mà có rơi cũng chưa
chắc chết!" Định luật "chưa chắc" ấy đã trở thành tinh thần thép của những người lính lái máy
bay trong những năm tháng khốc liệt nhất.
Chiến công của ông vang dội đến nỗi, một lần nọ, ông vinh dự được Bác Hồ mời lên ăn cơm.
Trong bữa cơm giản dị, thay vì khen ngợi chiến tích, Bác lặng lẽ dặn dò: "Chú đánh giỏi đấy.
Nhưng đánh giỏi phải biết giữ mình. Còn sống để mà đánh lâu dài". Lời dặn của Bác thấm thía
đến nỗi nó trở thành kim chỉ nam cho suốt cuộc đời binh nghiệp và cả cuộc sống sau này của
ông.
Chiến tranh kết thúc, khi ở trên đỉnh cao vinh quang, Đại tá Nguyễn Văn Bảy có một quyết định
khiến nhiều người bất ngờ: ông xin nghỉ hưu sớm. Lý do vô cùng giản dị: "Tôi thấy trình độ
mình hạn chế, cứ ngồi đó hoài làm sao lớp trẻ lên thay mình được". Ông từ giã bầu trời, từ giã
chiếc máy bay gắn bó với mình để trở về quê nhà Đồng Tháp làm một người nông dân đúng
nghĩa. Hình ảnh người anh hùng đầu đội nón lá, tay xách hai thùng nước, mỗi thùng 15 lít, tưới
từng luống rau xanh vào mỗi buổi sáng sớm như một bài tập thể dục, đã để lại trong lòng mọi
người một ấn tượng khó phai về nhân cách cao đẹp của một con người bình dị mà phi thường .
Cuộc đời ông là một câu chuyện đẹp, từ một cậu bé nhà quê không biết xe đạp trở thành "cánh
chim bất tử" trên bầu trời, và rồi lại khiêm nhường trở về với ruộng vườn. Câu chuyện thời hoa
lửa của ông là bài ca về lòng dũng cảm, trí tuệ và nhân cách sáng ngời của thế hệ cha anh.



