ANH HÙNG PHÙNG VĂN KHẨU – NGƯỜI LÍNH PHÁO BINH HUYỀN THOẠI TRÊN ĐỒI E1
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã trở thành biểu tượng cho ý chí sắt đá và lòng quả cảm vô song, một trong số đó chính là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phùng Văn Khẩu. Sinh năm 1930 tại vùng đất cách mạng Cao Bằng, người con ưu tú của dân tộc Tày ấy đã mang theo lòng yêu nước nồng nàn vào chiến trường, viết nên một "Câu chuyện thời hoa lửa" đầy cảm động và tự hào.
Ký ức rực rỡ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông gắn liền với trận đánh phòng ngự cam go trên đồi E1 trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Giữa lúc cuộc chiến đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, pháo binh địch tập trung hỏa lực bắn phá dữ dội hòng san phẳng trận địa của ta. Trong khói lửa mịt mù, các đồng đội trong khẩu đội của ông lần lượt hy sinh hoặc bị thương nặng, cuối cùng chỉ còn lại mình ông trụ vững bên khẩu sơn pháo 75mm. Không một chút nao núng trước lằn ranh sinh tử, Phùng Văn Khẩu đã làm nên một điều tưởng chừng như không thể: một mình ông vừa quan sát, vừa nạp đạn, vừa ngắm bắn và bóp cò, thay thế công việc của cả một khẩu đội bảy người.
Dù bị đất đá vùi lấp nhiều lần, tai bị chấn động mạnh vì tiếng nổ, ông vẫn kiên cường lau sạch kính ngắm, bình tĩnh điều chỉnh góc bắn để nã những phát đạn chính xác vào quân thù. Bằng tinh thần thép, ông đã tiêu diệt một tháp pháo, một khẩu pháo 105mm, hai đại liên và một kho đạn của địch, góp phần quan trọng giúp bộ binh ta giữ vững trận địa. Hình ảnh người chiến sĩ nhỏ nhắn một mình điều khiển khẩu pháo khổng lồ giữa mưa bom bão đạn đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần "còn người còn trận địa". Câu chuyện của anh hùng Phùng Văn Khẩu không chỉ là một trang sử vàng về nghệ thuật quân sự mà còn là bài học sâu sắc về lòng tận tụy và sự dấn thân cho độc lập dân tộc. Đối với thế hệ đoàn viên thanh niên hôm nay, ngọn lửa từ trái tim ông vẫn luôn rực cháy, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm sống, cống hiến và bảo vệ những thành quả mà cha ông đã phải đổi bằng máu xương mới có được.


