Anh Hùng Phùng Văn Khầu p4
Anh Hùng Phùng Văn Khầu p4
Đã 10 năm nay, năm nào người anh hùng tờ mờ hơi sương 6 giờ sáng mùng 6 tháng Giêng đều có mặt ở cổng chính Văn Miếu-Quốc Tử Giám (Hà Nội) như một vị thủ đền. Ơ cụ già quân phục chỉnh tề tóc râu trắng cước ngực đỏ vạt huân huy chương tới nơi phố thị sớm quá thế làm gì? Rồi tứ phía, các cháu sinh viên ùa đến với “lão tiên ông”, chờ cánh cổng gỗ nhà Bái Đường rộng mở để người anh hùng vào trò chuyện, nói cười, trao thưởng ríu rít cùng các cành hoa xuân. Khi ấy, tôi lại thấy sự trung thành nhất mực của người lính già cho đạo học. Ngày trước, ông đã từng mù chữ, từng không biết viết tên mình, thì nay, bên hàng bia Văn Miếu, ông như muốn tự mình khích lệ, trao truyền đạo học cho thế hệ mai sau.
Một điều chắc chắn, Anh hùng Phùng Văn Khầu ra đi vô cùng thanh thản bởi tất thảy những gì ông đã làm, đã cống hiến đã thay lời nói tạm biệt của ông khi trở về thế giới của người hiền. Cách đây tròn hai tháng, khi dự bữa cơm gia đình với người anh hùng, chúng tôi nâng ly rượu chúc ông sức khỏe, ông còn hẹn sớm vãn dịch Covid-19 sẽ tới sân Văn Miếu gặp gỡ các cháu sinh viên. Vậy mà thật thanh thản và nhẹ nhàng, ông ra đi trên chiếc giường nhỏ nhà mình, bên vợ con, đôi mắt từ từ khép lại như vừa nghĩ xong một việc, như là kiểm điểm lại sự trung thành của mình với Tổ quốc, với nhân dân trong toàn bộ cuộc đời mình.


