Anh hùng Phùng Văn Khầu và đám cưới 12 đồng thời chiến. (2)
Vài lần gặp mặt, đôi ba bức thư tay và 12 đồng tổ chức đám cưới, người anh hùng Điện Biên Phùng Văn Khầu và bà Hà Thị Cay nắm tay nhau đi qua hai thế kỷ.Cay có đồng ý lấy anh không?” là nội dung bức thư tỏ tình mà anh hùng Phùng Văn Khầu, người lập nên kỳ tích một mình vác một khẩu sơn pháo phá hủy mục tiêu của địch trong chiến thắng Điện Biên Phủ, hỏi thẳng cô chiến sĩ trẻ lúc bấy giờ Hà Thị Cay.
Thời chiến cũng như thời bình, tình yêu đem đến cho bất cứ ai sức mạnh để vượt qua rất nhiều những khó khăn trong cuộc sống. Đó là khi tiếng bom rơi đạn lạc, người chiến sĩ lên đường cứu quốc, còn người vợ là hậu phương vững chắc, một thân một mình nuôi những đứa con thơ.Cùng được cử sang tham dự Hội nghị Liên hoan Sinh viên Thế giới được tổ chức tại Ba Lan, cơ duyên đã đưa đẩy ông Khầu và bà Cay gặp nhau. “Tôi với cô Cay đều mồ côi bố mẹ và hoàn cảnh gia đình nghèo khó , nên ngay lúc đầu, cả hai đều đã dành tình thương cho nhau rồi”, ông Phùng Văn Khầu hồi tưởng lại.Thế nhưng, sau khi quay trở về Việt Nam, họ mỗi người một nơi. Ông tiếp quản sân bay Bạch Mai ở thủ đô, còn bà về công tác tại Tỉnh đoàn Thái Bình. Không điện thoại, không gặp gỡ, muốn viết thư mà không biết chữ. Mỗi ngày, nỗi nhớ da diết cứ dâng lên. Điều duy nhất ông có thể làm là đem ảnh của bà ra để ngắm, nhưng “càng xem, tôi càng nhớ”, ông Khầu tâm sự.May mắn thay, một lần nữa duyên số cho họ gặp lại nhau trong Đại hội tuyên dương Anh hùng Lực lượng Vũ trang Điện Biên Phủ lần thứ 2. Ngày ông nhìn thấy bà, “trống ngực to hơn trống làng”. Vào thăm triển lãm thật sớm, bà hỏi “Sao hôm nay anh vào triển lãm sớm thế?”. Lấy hết can đảm, ông trả lời: “Là vì anh nhớ em, anh muốn hỏi em có đồng ý lấy anh không?”. Bà không đồng ý vội nhưng đêm về cứ trăn trở và khó ngủ.Sau triển lãm, tình yêu trong ông ngày càng lớn dần, ông Khầu quyết tâm không bỏ cuộc. Tuy không biết chữ nhưng ông đã nhờ bạn viết một lá thư gửi đến bà Cay, “hỏi cưới” bà một lần nữa. Cuối cùng, bà Cay đã nhận lời tỏ tình của ông. Vài năm sau họ nên duyên vợ chồng.Lúc cưới nhau, đám cưới đơn sơ được tổ chức tại Tỉnh đoàn Thái Bình, chỉ có độc vài bao thuốc và ít chè, tất cả hết có… 12 đồng. Giản dị nhưng đó chính là cột mốc mà ông bà không thể quên với bao nhiêu lời chúc phúc từ anh em đồng chí.Về chung một nhà chưa bao lâu thì chiến sự ngày càng khốc liệt. Ông Khầu tiếp tục lên đường “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Một mình chăm bẵm 4 người con nhỏ, có những lúc nhớ chồng nhưng bà Cay không cho phép mình được yếu đuối. Đến cả ngày nghe tin ông đã hy sinh, tuy trái tim như bị bóp thắt, bà vẫn tự nhủ phải mạnh mẽ, sống để lo cho con. Đêm về, khi các con đã chìm vào giấc ngủ, nỗi đau mất chồng của bà lại cứ thế ùa về, bà khóc hết nước mắt.Không ngờ điều kỳ diệu đã xảy ra. “Ngày tôi đang công tác, có người gọi tôi báo ông về rồi, tôi không tin nhưng vẫn chạy ra xem. Hóa ra đúng là ông Khầu. Ông về như trong mơ ấy. Cứ thế tôi và ông đứng ôm nhau khóc ròng”, bà Cay tâm sự.Nắm tay nhau đã hơn 60 năm đi trên con đường cuộc đời nhưng đến nay, tình yêu của ông bà vẫn khiến ai cũng phải ngưỡng mộ. “Bà ở nhà đảm đang lắm nhưng giờ đã nghỉ hưu, tôi luôn giúp đỡ bà Cay làm việc nhà chứ không ngại gì cả”, ông Khầu vui vẻ nói.Bà cũng luôn dành cho ông những lời yêu thương, vì bà biết: “Tôi hạnh phúc lắm khi lấy được một người chồng như ông Khầu. Suốt bao nhiêu năm nay vợ chồng sống với nhau hòa hợp, tôi cũng chỉ nói với con cháu làm sao học tập ông, sống thật hạnh phúc”



