Anh Hùng Tạ Uyên (1)
Câu Chuyện về anh hùng lỗi lạc Tạ Uyên

I. Người trí thức yêu nước từ vùng đất Cố đô
Đồng chí Tạ Uyên sinh năm 1898 trong một gia đình nhà nho nghèo tại làng Côi Trì, xã Yên Mỹ, huyện Yên Mô), tỉnh Ninh Bình. Được nuôi dưỡng trong cái nôi văn hóa của vùng đất học, ngay từ thời niên thiếu, ông đã bộc lộ tư chất thông minh và lòng yêu nước nồng nàn.
Giữa lúc đất nước đang rên xiết dưới gót giày thực dân Pháp, Tạ Uyên không lựa chọn con đường quan lộ để hưởng vinh hoa phú quý. Ông chọn dấn thân vào con đường cách mạng đầy chông gai, trở thành một trong những "hạt giống đỏ" đầu tiên của phong trào cộng sản tại Ninh Bình và khu vực miền Bắc.
II. Hành trình phương Nam và vai trò "vị thuyền trưởng" của Xứ ủy
Cuộc đời cách mạng của Tạ Uyên là một hành trình dài đầy gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt. Sau những năm tháng hoạt động sôi nổi tại quê nhà và bị thực dân Pháp bắt giam, năm 1939, sau khi ra tù, ông được Đảng điều động vào Nam Bộ – nơi phong trào cách mạng đang sục sôi nhưng cũng bị kẻ thù đàn áp khốc liệt nhất.
Tại đây, với bản lĩnh chính trị vững vàng và tầm nhìn sắc sảo, ông đã nhanh chóng tạo được uy tín lớn. Năm 1940, tại Hội nghị Xứ ủy Nam Kỳ mở rộng, đồng chí Tạ Uyên được bầu làm Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ. Trên cương vị này, ông trực tiếp chỉ đạo công tác chuẩn bị cho cuộc khởi nghĩa vũ trang quy mô lớn – cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ lịch sử.
"Trong những căn hầm bí mật tại vùng ven Sài Gòn - Chợ Lớn, dưới ánh đèn dầu leo lét, Bí thư Tạ Uyên cùng các đồng chí cốt cán đã thức trắng đêm để thảo ra những bản kế hoạch tác chiến, quyết tâm làm nên một 'tiếng sét' chấn động lòng người."
III. Khí tiết hiên ngang trước họng súng quân thù
Lịch sử luôn có những nốt trầm đầy đau thương nhưng vô cùng oanh liệt. Ngay trước ngày cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ chính thức bùng nổ (tháng 11/1940), do có sự phản bội, đồng chí Tạ Uyên bị giặc Pháp bắt giữ tại Sài Gòn.
Thực dân Pháp biết ông là "linh hồn" của cuộc khởi nghĩa nên đã dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man nhất để hòng khuất phục. Chúng dùng kìm sắt nung đỏ, dùng điện cao thế, thậm chí là những cực hình đau đớn nhất lên cơ thể ông. Thế nhưng, câu trả lời duy nhất mà kẻ thù nhận được từ người con vùng đất Ninh Bình ấy chỉ là cái nhìn khinh bỉ và sự im lặng thép.
Đồng chí Tạ Uyên đã hy sinh anh dũng tại Khám Lớn Sài Gòn vào đêm ngày 22/11/1940, chỉ vài giờ trước khi tiếng súng khởi nghĩa vang lên khắp các tỉnh Nam Bộ. Ông ngã xuống khi chưa kịp chứng kiến thành quả mà mình đã dốc cạn tâm huyết để gây dựng, nhưng ý chí của ông đã hóa thành ngọn lửa, thôi thúc hàng vạn quần chúng xông lên giành độc lập.
IV. Tạ Uyên – Cái tên sống mãi với quê hương
Sự hy sinh của đồng chí Tạ Uyên là một mất mát to lớn cho cách mạng Việt Nam thời bấy giờ. Để ghi nhớ công lao của ông, Đảng và Nhà nước đã truy tặng ông nhiều phần thưởng cao quý.
Tại quê hương Ninh Bình, hình ảnh người Bí thư Xứ ủy kiên trung đã trở thành niềm tự hào bất tận. Tên của ông được đặt cho những ngôi trường mẫu mực và những con đường rợp bóng cây. Đó không chỉ là sự vinh danh, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ về một thời "hoa lửa" mà ở đó, người ta sẵn sàng đổi cả mạng sống để bảo vệ bí mật của Đảng, bảo vệ khát vọng của dân tộc.



