Anh hùng thời bình
Nơi lòng người tha hoá
NGƯỜI LÍNH CỨU HỎA VÀ NGỌN LỬA CHƯA BAO GIỜ TẮT
Có những người bước vào nơi nguy hiểm nhất không phải vì họ không biết sợ, mà bởi phía sau họ còn có những người đang cần được bảo vệ.
Trong những câu chuyện về những người lính Công an nhân dân hy sinh khi làm nhiệm vụ, câu chuyện về Đại úy Phạm Công Huy – cán bộ Phòng Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ Công an thành phố Hà Nội – để lại trong tôi một cảm xúc đặc biệt. Anh đã hy sinh khi đang thực hiện nhiệm vụ tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội vào tháng 1 năm 2020. Cùng hy sinh với anh còn có Đại tá Nguyễn Huy Thịnh và Thượng úy Dương Đức Hoàng Quân.
Một người lính ở nơi hiểm nguy
Nhắc đến người lính phòng cháy, chữa cháy, người ta thường nghĩ đến những bộ quần áo bảo hộ, chiếc mũ, bình dưỡng khí và tiếng còi xe vang lên giữa những lúc mọi người đang tìm cách tránh xa nguy hiểm.
Nhưng phía sau những trang thiết bị ấy là một con người bằng xương bằng thịt – cũng có gia đình, có người thân chờ đợi, có những ước mơ và dự định của riêng mình.
Đại úy Phạm Công Huy sinh năm 1993, là cán bộ Đội chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ số 3 thuộc Phòng Cảnh sát phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ Công an thành phố Hà Nội. Khi thực hiện nhiệm vụ tại Đồng Tâm, anh đã không trở về.
Sự hy sinh ấy khiến tôi nghĩ nhiều về hai chữ “nhiệm vụ”. Đôi khi, với một người lính, nhiệm vụ không chỉ là hoàn thành công việc được giao. Đó còn là sự lựa chọn bước về phía nguy hiểm khi những người khác đang tìm cách bước ra khỏi nó.
Một khoảnh khắc không thể nào quên
Ngày hôm đó, những người lính làm nhiệm vụ tại Đồng Tâm có lẽ cũng không thể biết rằng đó sẽ là lần cuối cùng họ thực hiện nhiệm vụ.
Trong hoàn cảnh căng thẳng và nguy hiểm, Đại úy Phạm Công Huy cùng đồng đội vẫn thực hiện nhiệm vụ được giao. Và rồi, ngọn lửa của tuổi trẻ, lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm đã dừng lại ở nơi ấy.
Ba người lính đã ra đi.
Sự hy sinh của họ không chỉ được ghi nhớ bằng những dòng tin trên báo chí. Họ còn được ghi nhận bằng những phần thưởng cao quý của Nhà nước. Chủ tịch nước đã truy tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất cho ba liệt sĩ; Thủ tướng Chính phủ trao Bằng “Tổ quốc ghi công”, đồng thời Bộ trưởng Bộ Công an quyết định thăng cấp bậc hàm cho các đồng chí.
Nhưng có lẽ, đối với gia đình của những người đã hy sinh, không có phần thưởng nào có thể thay thế được một người con, một người chồng, một người cha, một người thân đã mãi mãi không trở về.
Người đã khuất nhưng câu chuyện vẫn còn
Tôi chưa từng gặp Đại úy Phạm Công Huy. Tôi cũng không sống trong thời kỳ chiến tranh để chứng kiến những người lính ngày đêm chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.
Nhưng khi đọc về sự hy sinh của anh và những đồng đội tại Đồng Tâm, tôi nhận ra rằng lòng yêu nước không chỉ tồn tại trong những năm tháng chiến tranh.
Trong thời bình, vẫn có những người khoác lên mình bộ quân phục, bước vào những nơi mà người bình thường muốn tránh xa nhất. Đó có thể là một đám cháy, một vụ tai nạn, một khu vực nguy hiểm hay một tình huống mà chỉ một phút chậm trễ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Họ vẫn đang bảo vệ cuộc sống bình yên của nhân dân bằng chính sự can đảm của mình.
Vì vậy, những người lính như Đại úy Phạm Công Huy không chỉ là những cái tên trong một câu chuyện đã qua. Họ là những con người nhắc thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng sự bình yên chúng ta đang có chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.
Ngọn lửa của tuổi trẻ
Tài liệu “Câu chuyện thời hoa lửa” nhắc rằng thế hệ trẻ hôm nay cần nhìn lại những câu chuyện của thế hệ đi trước bằng lòng biết ơn, đồng thời tiếp tục sống có trách nhiệm, có lý tưởng và có khát vọng cống hiến.
Với tôi, câu chuyện về những người lính hy sinh tại Đồng Tâm chính là một lời nhắc như thế.
Chúng ta không nhất thiết phải làm những điều lớn lao mới có thể thể hiện lòng yêu nước. Một sinh viên có thể bắt đầu từ việc học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, tuân thủ pháp luật, biết giúp đỡ người khác và sẵn sàng cống hiến cho cộng đồng.
Nếu thế hệ trước đã dùng tuổi trẻ của mình để bảo vệ Tổ quốc trong những hoàn cảnh khắc nghiệt, thì thế hệ chúng ta phải biết dùng tuổi trẻ của mình để xây dựng đất nước trong thời bình.
Ngọn lửa có thể tắt.
Một con người có thể ra đi.
Nhưng lý tưởng, lòng dũng cảm và sự hy sinh vì người khác thì không bao giờ mất đi.
Và có lẽ, cách đẹp nhất để thế hệ trẻ hôm nay tưởng nhớ những người đã hy sinh là sống một cuộc đời xứng đáng với sự bình yên mà họ đã góp phần bảo vệ


