anh hùng thời chiến
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, làng quê nhỏ ven sông của An ngày nào cũng vang tiếng máy bay gầm rú. Mới mười bảy tuổi, An đã xung phong tham gia đội thanh niên xung phong mở đường ra tiền tuyến. Dáng người gầy nhỏ nhưng đôi mắt cậu luôn sáng lên niềm tin mãnh liệt. Công việc của đội vô cùng nguy hiểm. Ban ngày máy bay địch bắn phá, ban đêm mọi người lại soi đèn lấp hố bom, vận chuyển lương thực và dẫn bộ đội qua những con đường rừng hiểm trở. Có những đêm mưa như trút, bùn đất ngập đến đầu gối nhưng không ai than vãn. Tất cả đều hiểu rằng phía trước là Tổ quốc đang chờ. Một lần, khi đoàn xe chở thuốc men đi qua ngầm đá, bất ngờ bom nổ dữ dội. Cây cầu tạm bị đánh sập, nước lũ cuồn cuộn chảy xiết. Nếu đoàn xe dừng lại, thương binh ở chiến trường sẽ không có thuốc cứu chữa. An lập tức lao xuống dòng nước lạnh buốt, cùng đồng đội ghép những tấm ván còn sót lại để dựng cầu. Giữa tiếng bom đạn, cậu hét lớn: — Dù có thế nào cũng phải đưa xe qua! Nhờ sự gan dạ của An và đồng đội, đoàn xe cuối cùng cũng vượt qua an toàn. Nhưng trong lúc mọi người vừa kịp rút lui, một quả bom khác bất ngờ rơi xuống. An đã dùng thân mình đẩy người bạn đứng cạnh ra khỏi vùng nguy hiểm. Cậu bị thương nặng nhưng trên môi vẫn nở nụ cười bình thản. Ngày hòa bình lập lại, con đường năm xưa được phủ xanh bởi hàng cây mới. Người dân trong làng dựng một tấm bia nhỏ bên bờ sông để tưởng nhớ những thanh niên đã ngã xuống trong “thời hoa lửa” ấy. Và câu chuyện về An — chàng trai tuổi mười bảy dũng cảm — vẫn được kể mãi như biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần anh hùng của tuổi trẻ Việt Nam.



