Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng TÔ VĂN ĐỰC

Đồng chí Tô Văn Đực (Tô Hoài Đức) sinh năm 1942 trong một gia đình bần nông tại xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi, tỉnh Gia Định. Cha mẹ mất sớm, 17 tuổi Tô Văn Đực phải đi cạo mủ cao su thuê để sinh sống, bị bọn chủ điền bóc lột sức lao động cực kỳ dã man, cuộc sống vô cùng cơ cực. Không chịu được cảnh làm thuê, Tô Văn Đực về quê tham gia lực lượng du kích. Đến năm 1962, đồng chí xin vào làm ở công xưởng sản xuất vũ khí của xã.

Lai Châu26/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng chí Tô Văn Đực (Tô Hoài Đức) sinh năm 1942 trong một gia đình bần nông tại xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi, tỉnh Gia Định. Cha mẹ mất sớm, 17 tuổi Tô Văn Đực phải đi cạo mủ cao su thuê để sinh sống, bị bọn chủ điền bóc lột sức lao động cực kỳ dã man, cuộc sống vô cùng cơ cực. Không chịu được cảnh làm thuê, Tô Văn Đực về quê tham gia lực lượng du kích. Đến năm 1962, đồng chí xin vào làm ở công xưởng sản xuất vũ khí của xã.

Là một du kích mới học hết lớp một, chưa biết nghề, nhưng với lòng căm thù giặc, quyết tâm bảo vệ quê hương, với ý thức tự lực, tự cường cao, đồng chí đã lập được nhiều thành tích trong nghiên cứu, chế tạo vũ khí diệt địch. Với những công cụ thô sơ, đồng chí đã ngày đêm dày công nghiên cứu và miệt mài sản xuất, thử nghiệm. Trong vòng 2 năm, đồng chí đã nghiên cứu sản xuất được 21 khẩu súng trường, 19 khẩu súng ngắn và 1 khẩu tiểu liên. Cùng thời gian đó, đồng chí đã hướng dẫn cho anh em trong xưởng sản xuất hàng loạt súng trường, súng ngắn có chất lượng tốt, cung cấp theo nhu cầu chiến đấu của xã. Những vũ khí này đã góp phần đánh bại hàng chục trận càn quét của địch, diệt nhiều sinh lực của chúng; bảo vệ xã, ấp.

Năm 1966, quân Mỹ tăng cường đánh phá vùng Củ Chi. Ngoài việc liên tục dội bom, bắn pháo, rải chất độc hóa học, chúng còn huy động xe tăng, thiết giáp càn quét sâu vào vùng căn cứ. Xưởng đã sản xuất được nhiều loại mìn chống tăng cung cấp cho xã kịp thời đánh địch. Đồng chí cùng anh em vừa sản xuất vừa trực tiếp chiến đấu. Sau mỗi trận đánh lại rút kinh nghiệm, tìm cách cải tiến, nâng cao chất lượng các loại mìn. Đồng chí đã nghiên cứu lấy bom bi lép của địch sản xuất ra 2 loại mìn gài và mìn gạt. Hai loại mìn này dễ sử dụng, có hiệu suất diệt xe cơ giới rất cao. Đặc biệt, mìn kíp gạt là một sáng chế độc đáo của Tô Văn Đực xuất hiện đầu tiên trên chiến trường Nam Bộ, rất nhạy, diệt được cả cơ giới, trực thăng, bộ binh và loại trừ được một số thủ đoạn “đối phó” của xe tăng địch.

Kết quả sáng chế, cải tiến mìn gạt của đồng chí được phổ biến và áp dụng rộng rãi trên chiến trường, phá hủy hàng trăm xe tăng và xe bọc thép của Mỹ, góp phần quan trọng vào việc phát triển phong trào du kích chiến tranh của địa phương. Riêng đồng chí đã dùng mìn phá hủy được 13 xe tăng, xe bọc thép của địch, tiêu diệt nhiều lính Mỹ trong các cuộc chống càn, bảo vệ căn cứ và cùng đồng đội đánh chìm 1 tàu chiến.

Tô Văn Đực luôn nêu cao tinh thần chấp hành chỉ thị, nghị quyết của cấp trên, kỷ luật chiến trường, xây dựng tinh thần đoàn kết, khiêm tốn, hết lòng thương yêu đồng đội, phục vụ nhân dân. Đồng chí chưa biết cách tháo ngòi nổ bom, nhưng không quản ngại hy sinh, xung phong đi gỡ bom, đạn lép của địch, để đồng bào yên tâm trở về xã ấp làm ăn, sinh sống. Vì vậy, đồng chí được nhân dân địa phương tin tưởng, thương yêu.

Sau này, đồng chí được ra miền Bắc báo cáo thành tích và kinh nghiệm sản xuất vũ khí tự tạo, rồi được cử đi Liên Xô học tập, đào tạo về khoa học quân sự. Đồng chí Tô Văn Đực được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì, 10 danh hiệu Dũng sĩ diệt cơ giới, được bầu là Chiến sĩ thi đua năm 1965 - 1966. Với những thành tích đặc biệt trong chiến đấu và nghiên cứu, sản xuất vũ khí, theo Lệnh số 17/LCT ngày 17/9/1967, đồng chí Tô Văn Đực, Kỹ thuật quân giới, huyện Củ Chi, Quân khu Sài Gòn - Gia Định được Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam tặng thưởng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn